Quy Đồ
-归途-
~ Đường về ~
.Lam Lâm.
| v ă n á n |
- Chân thành gửi đôi dòng văn này cho người đã dừng lại và bước ngang qua đời tôi.
Nhà thơ tôi thích đã từng thuyết, “Chỉ có chuyện xưa tích cũ, mới có đủ giá trị để ta lôi ra, tỉ mẩn suy ngẫm.” Đối với tôi mà nói, đúng là như thế.
ĐƯỜNG VỀ |LONG.WAY.HOME|
Lời tựa của chú thỏ đuôi dài:
Đầu ngõ có một ông thầy tướng số mù nói với tôi rằng, số nhà ngươi tình cảm ba chìm bảy nổi, cả đời cùng với đàn ông dây dưa đủ bề, còn không được chết sung sướng.
Tôi nhét lon nước có ga còn thừa vào tay thằng chả, phủi mông đi thẳng.
“Ê, sao mày dám ăn quỵt!” Lão mù ở phía sau điên tiết gào toáng lên.
Chưa bàn đúng sai, ngay cả ông đây là nam hay nữ lão còn chưa đoán ra, vậy mà dám đòi $? May cho lão là tía lão hôm nay ăn chay mới không đốt sạp lão ra tro đó!
Trên bài văn đầu tiên của tôi khi vào trường cao trung có lời bình của thầy, “Bài văn mang tính chất phê phán thói mê tín dị đoan thời phong kiến, nhưng dùng từ ngữ quá thô lậu.”
| c h ư ơ n g m ộ t |
Ngoại trừ chuyện chuyên viết văn lạc đề cùng dùng từ thô lậu nên không bao giờ được điểm cao ra, mấy môn còn lại trên cơ bản tôi đều tốt bỏ xừ, nói không quá chính là thuộc thành phần ưu tú. Thế nên lúc thi giữa kì, tôi cùng bọn Tiểu Bàn cược với nhau là tôi sẽ lọt vào top 15. Mà cược vậy cho khiêm tốn chơi thôi, nếu tôi mà viết văn chuận thêm tý nữa, top 5 cũng không thành vấn đề.
Vậy mà kết quả đến, cư nhiên tôi lại xếp hạng 16.
Rốt cuộc tôi chỉ biết câm nín dẫn tụi Tiểu Bàn ra căn tin đãi mì xào, bọn chúng còn ác nhơn gọi mỗi đứa hai đĩa bự, làm tôi bay luôn nửa tuần sinh hoạt phí (hồi đó tiền tiêu vặt các cụ cho tôi với em trai chỉ có tí teo). Rõ ràng viết văn lần này không tệ, vậy mà không nhoi nổi đến hạng 15, tôi thật chết không nhắm mắt. Tôi lôi mớ bài thi ra kiểm tra đối chiếu lại, thang điểm là 100, ngữ văn 87, toán 90, anh văn 92, vật lý 89, chính trị 86, lịch sử 69. Hự, lịch sử té xuống dưới 70, hèn gì mình không rớt đài cũng uổng. Tôi lại không cam tâm lôi đáp án ra dò, hy vọng tìm được một, hai điểm chấm lộn. Cái tên Lục Phong cùng lớp tôi đứng hạng 15 á, chỉ hơn tôi ở điểm trung bình thôi, thêm được một điểm là đủ đồng hạng rồi. Đây không phải vấn đề danh dự mà là vấn đề sống còn, tôi không thể nôn ra hít vào không khí mà vượt qua tuần này được!
Đến khi tra ra đáp án, thiếu chút nữa là máu tràn lên não quá độ, đứt mạch máu tăng xông mà chết, đáp án tôi chọn toàn bộ đúng hết, thế mà lão thầy dám tẹt cho một đường đỏ tươi, cắp đi 20 điểm của tôi ngọt xớt!
Hai, hai mươi điểm đó nhá… nhầm phân nửa đó thôi cũng đủ làm chết người rồi, đây là những hai mươi điểm.
Vốn đang nằm trong kí túc xá giả vờ ngủ, tôi hăng hái leo xuống giường, xỏ giầy chuẩn bị đi tìm bọn Tiểu Bàn đòi mì cùng số điểm đã mất. Chợt từ ngoài cửa thấy Lục Phong đang kích động chạy vào, trong tay là chiếc hộp giấy màu sắc rực rỡ.
“Trình Diệc Thần, đến xem đầu CD của tôi này.”
Vào năm 1996, trẻ em trong cái trấn nhỏ này chỉ có thể dùng máy cát-xét nghe băng thôi đã tốt lắm rồi, chứ hồi đó ra đường mà mang theo máy nghe nhạc AIWA còn xì tai hơn bây giờ đeo thêm MD-Player. Tôi cũng kiềm lòng không đặng mà đi đến xem cái máy màu đen đen kia, còn quên mất mình và Lục Phong vốn không cùng chiến tuyến.
Khai giảng tới nay đã nửa học kì, bọn nam sinh cũng chia bè kéo cánh xong xuôi. Nhìn thế nào thì tôi với Lục Phong cũng không đồng hội đồng thuyền với nhau được. Ai cũng thấy, tôi đây thuộc diện con ngoan trò giỏi, nhóc em kém hơn một tuổi cũng sắp vào trung học, tôi thì đã là học sinh cao trung năm nhất. Trừ bỏ phương diện học tập ra thì các diện còn lại không khá lắm, điều kiện kinh tế cực kì bình thường (cha mẹ đều là bình dân nuôi hai đứa con chưa biết giữ tiền ăn học, chưa kể học phí trung học của tôi đắt đỏ, không tin thì lại đây mà nhìn xem). Từ nhỏ đã được giáo huấn tư tưởng, mấy thứ xa xỉ hào nhoáng gì đó là của phù phiếm, chỉ có con đường học tập là mới là chính đạo. Tóm lại, không học hành tử tế thì chỉ còn nước về quê cày ruộng, chơi với mấy con gia cầm lắm lông. Tuyệt đối không được ham hố, quần áo mười năm như một, quần không màu lam thì màu đen, áo màu trắng, giày thể thao từ thời cố hỷ lai hy cái nào còn xài được thì cứ xài tuốt, lấy thứ hạng nhất làm mục tiêu, tối nào cũng dí đầu cùng cặp kính cận vào mặt bàn dùi mài kinh sử.
Lục Phong thì khác hẳn, hắn, ax… nói xấu người khác sau lưng là không tốt, thôi thì để cho được công bằng khách quan, chọn lời của mấy nhân đồn đãi về hắn vậy.
Nhan sắc: nghe nói trong năm nay thì hắn là kẻ được trai nhất đám nam sinh, so với hắn thì Lưu Đức Hoa với Quách Phú Thành chỉ là muỗi. (Thật hả? Bộ không đứa nào thấy trai Trung Quốc mà mũi cao mắt sâu tròng hổ phách là cực kì quái dị hả?)
Gia thế: nghe giang hồ đồn rằng cha hắn không phải là người Mĩ gốc Hoa thì là người Hoa gốc Mĩ, tóm lại là con lai, thông tin ngoài lề là từ hồi cấp hai năm nào Lục gia cũng bơm cho trường học một khoản hời để tu kiến cái này cái nọ.
Thành tích: oạch… hắn có thể vào top 15 còn tôi thì không, thật là không có thiên lý à nha.
Nhân phẩm: cái này là vấn đề cực kì nhạy cảm. Sở dĩ cha hắn phải đắp tiền cho trường học cũng một phần vì cái sớ thành tích đánh nhau dài ngoằng của hắn. Tương truyền rằng có một năm hắn không hề bị ghi một tội đánh nhau nào cả, làm cho bộ phận Tài vụ của trường buồn mất nửa ngày.
Kết luận đơn giản, chúng ta không phải là bạn.
Hôm nay vì cái máy kì lạ đó mà tôi và hắn vô tình quên mất điểm này, cùng nhau ngồi nghe thử đĩa CD một danh ca nhạc rock của Lục Phong mà hắn tàng trữ chỗ nào tôi chẳng biết.
“Chất lượng âm thanh không tồi.” Lục Phong cao hứng phấn chấn. “Ba tôi thật giữ lời. Lần này tôi thi được vào top 15 hoàn toàn nhờ hên.”
Tôi liền hiểu ra, đây là phần thưởng có điều kiện của ba Lục Phong.
Nắm chặt bài thi lịch sử trong tay, tôi hơi chần chừ. Tôi không thích Lục Phong, nhưng cũng không đành lòng tạt cho hắn một gáo nước lạnh.
“Thích không? Chiều tôi đi đá bóng, cậu muốn lấy nghe trước không?”
Ọach, đáng ghét đáng ghét… ai mượn hắn hào phóng như vậy chứ.
Tôi đem bài thi vò nát giấu phía sau rồi đứng lên. Bỏ đi, từng ấy mì xào cũng chẳng thể mua nổi cái dây phone của máy CD.
Lục Phong lôi trái banh ở dưới bàn ra, lớn giọng kêu tên bọn phòng bên đi ra ngoài. Cái máy vẫn nằm ở trên bàn. Tôi thở dài xỉa nó, “Mày đó nha, chỉ vì giữ mày lại mà hai ngày nữa tao phải hít thở khí giời mà sống.”
Đem bài thi quăng đi, tôi vớ lấy cuốn sách tham khảo tiếng anh để trên giường Lục Phong, xem xem một tý thôi là mắt đã díp lại.
Ngủ đi ngủ đi, ngủ rồi sẽ không thấy đói bụng.
Khi tỉnh lại thì Lục Phong đã về phòng, còn đang đứng ngay đầu giường mà nghiên cứu săm soi thứ gì đó. Tôi mơ hồ trong chốc lát rồi nhớ ra đó chính là bài thi lịch sử của mình.
“Bài này chấm điểm nhầm rồi.” Thấy tôi giương mắt nhìn, Lục Phong giơ cao bài thi, giọng bình tĩnh nhưng không hề dễ chịu.
Tôi ờ đại một tiếng.
“Sao không đi kiện? Sửa đúng điểm e là cậu sẽ đứng thứ nhất.”
“Nếu sửa lại thì chẳng phải cậu sẽ…” Mới ngủ dậy đúng là máu còn chưa lên đến đại não, thành ra nói bậy quá. Ai cũng biết Lục Phong tâm tính cao ngạo, quả nhiên mặt liền đổi sắc.
“Biết cậu coi thường tôi. Thi cuối kì chỉ cần tôi cố gắng nhất định sẽ hơn được cậu, không mượn cậu ở đây làm bộ làm tịch.”
Hừ, đúng là làm ơn mắc oán.
“Tôi không có ý đó. Cái máy kia rất tốt, giữ hay không là chuyện của cậu, không phải của tôi. Tại sao tôi phải nịnh bợ cậu chứ hả, tôi cũng chẳng xem thường ai, đừng có đem dạ tiểu nhân so lòng quân tử à.” Tôi lười nói nhiều, đoạt lại bài thi, lườm hắn một cái.
Trong phòng im lặng một hồi lâu mới nghe thấy hắn nói. “Như vậy đi, tôi không muốn nợ ai cả, tôi mời cậu ăn cơm.”
Tên này đúng vui tính, mắng đã mồm rồi mời đi ăn.
Bất quá, có thực mới vực được đạo a, tôi nghĩ đến bao tử thân yêu của mình, gật đầu. “Đi thì đi.”
Sau này thường hay nghĩ lại, nếu không phải lần đó chỉ đơn giản nhào vô xáp lá cà, hoặc giả cứ như bình thường có tình cờ chạm mặt rồi phớt lờ nhau, thì đường đời của tôi, và hắn, có lẽ sẽ khác đi.
Không thể tưởng tượng được là một buổi cơm do Lục Phong mời lại tốn ngộn một đống bạc.
Xin nhắc lại đấy là năm 1996, khi đó thương hiệu của Mạch thúc thúc[1] chưa có phổ biến tràn lan như bây giờ. Muốn đến quán KFC thì phải ngồi trên xe bus xập xệ hơn một giờ đồng hồ ra thị trấn, còn hơn là đi hành hương. Thẳng thắn mà nói, loại mỹ thực này đối với tôi nào giờ chỉ nhìn thấy trong sách vở hoặc trên tivi, thảo nào Lục Phong chê tôi nhìn giống hai lúa lên tỉnh, vì cái điệu bộ thập phần sùng kính và nghiêm túc dùng khoai tây chấm tương cà của tôi, so với lúc giải đề toán chăm chú còn muốn chăm chú hơn.
Cho dù bị hắn không nể tình cười nhạo, đó vẫn là bữa ăn khó quên nhất trong đời tôi. Sau này khi thành sinh viên rồi, dù có ngồi nhai gà rán ở KFC bao nhiêu lần cũng không thể tìm được cảm giác đó.
Có lẽ là do lần đầu tiên luôn được khắc sâu vào trong trí nhớ.
Mà cũng bởi lẽ thế, rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không quên được cái người tên Lục Phong ấy.
Bởi vì hắn cho tôi rất nhiều cái “lần đầu tiên”, rồi cũng thuận tay cướp đi cái ấy từ tôi rất nhiều.
Hết chương một
[1] : Mạch thúc thúc – có lẽ là Mạch Đương Lao, sáng lập ra McDonald =))) cơ mà ở dưới lại ra KFC :-ss cho nên không hiểu là do QT có vấn đề hay là do tác giả trém gió =))) amen [-o<
Đừng hỏi về cái màu, đơn giản vì em nó đang ưa màu hường =)))
6 comments:
Khụ, nếu mình nhớ không nhầm thì Song Trình hình như rất ngược a :)). Mà đọc chap 1 này, người ngoài không biết lại tưởng truyện hài =)).
Nhưng mờ, với kinh nghiệm đã đọc qua một vài fic của bạn, tin tưởng rằng khi bạn "chém" phần ngược thì tuyệt đối cũng không kém phần thê lương nha =)).
Ủng hộ Lam Lâm, ủng hộ bạn Can :">
Mới vào còn tưởng đâu đi lộn nhà :))
Èo, câu đầu tiên trong lời tựa của chú thỏ đuôi dài có một lỗi chính tả/type to đùng kìa. Xuống dưới cũng có. Đề nghị bạn Can check lại lỗi chính tả đi :"((. Trấm tương cà là cái gì dzậy???
Nhân tiện,
Lục Phong lôi trái banh ở dưới bàn ra, lớn giọng kêu tên các nam sinh phòng bên đi ra ngoài. Cái máy vẫn nằm ở trên bàn. Tôi thở dài xỉa nó, “Ngươi đó nha, chỉ vì giữ ngươi lại mà hai ngày nữa ta phải hít thở khí giời mà sống.”
Chuyển thành "tao-mày", thấy thế nào?
@Ong chan :"> : hê hê, phương châm của mình là bựa được cứ bựa :"> cám ơn bồ tèo đã ủng hộ :"D
@Táo: rất xin lỗi là đã phiền bạn kiểm lỗi chính tả khi mà tất cả là do mình cố ý sai =)))) thôi mình xin hứa là bựa chương này thôi, chương sau k bựa chính tả nữa :">
Đồng bọn nhớ thỉnh thoảng vào trém gió phụ nhá : ))
huh? Can viết ? huh ? Huh ? huh ?
Nghĩ sao vậy mợ? = ='' Mà chị N coi được đam mỹ hả? =)
ko ko ko , dĩ nhiên ko =))=)), lướt lướt coi comment thoai =))=))
Ra là Đam Mỹ à....
Post a Comment