Just for releasing stress ='=
Nhiều khi thấy nhiều cái trên FB chỉ muốn la lên, "Quát đờ Phước!?"
Hối hận trăm nghìn lần vì đã like cái hội đó. Sau đó lại tự xỉ vả bản thân vì đã unlike lại like tiếp chỉ vì cái poll nhảm nhí đó '_' ='= đúng thật là bệnh của Nhân Mã là nhiệt tình thái quá + k kìm chế được cảm xúc khi nhìn thấy cái mình yêu thích.
Mà kết quả thì sao!? Cảm thấy người mình thích bị sỉ nhục, đúng là so Phước =))
Hầy, mình mặc kệ, mình đúng là k muốn tỏ vẻ grow up hay mature cái khỉ gì đó, mình rất childish, rất bitchy =)) cho nên mình phải viết cái bài này để xả =)) mà lại đang nghe Sorry seems to be the hardest word của chú Elton John hát nữa chứ, cứ là thê lương, tâm trạng vật vã =))
Không biết có phải tác động của I am the best ko mà dạo này có cảm giác sống lại cuộc đời của một bựa nhân chân chính :)) mặc nhiên là nhìn thấy mấy cái u tềnh sẽ có phản ứng vô cùng kỳ thị *ngáp* Hôm nay được em mía dí cho cuốn Quy luật vũ trụ :)) đọc sơ sơ quá thấy nói Nhân Mã rất thích tự do, ghét ràng buộc, ghét quy tắc blap blap :"D
Công nhận cũng đúng thiệt nha. Mình thấy 'du' nào mà quy tắc với luật lệ với định kiến nhiều bá láp là mình thấy mệt = =' chẳng khác nào mang dây buộc mình, tự mình bỏ lỡ cơ hội để biết nhiều cái hay ho #; rồi nại các 'du' chỉ biết một mà ko biết hai, bắt đầu chê bai nọ kia, nói như biết cả hai, nghe thiệt đúng nhức nách; rồi nại các 'du' suốt ngày cứ bô lô ba la những điều hay lẽ phải trong khi bản thân cũng chả tốt đẹp hơn ai, đạo đức giả bỏ xừ :"O abc xyz...
Tất cả và tất cả, again and again, everything đều khiến bạn Can chỉ muốn cảm thán: so shit!
Riêng các em nhỏ thì thôi, cơ bản là ai cũng có một thời bồng bột và nông nổi, và mình cũng thế :"> dĩ nhiên cái độ 'ngông' ngày xưa mình ko thể nào = được các em bây giờ. Nhưng các cụ nhà ta đã dạy rồi, áo mặc không qua khỏi đầu. Các em có khôn cũng chỉ là cái khôn của khôn ranh, khôn lỏi, khôn nhà dại chợ. Ví dụ như nhìn cái hội anti hay chửi truyện Quỳnh Dao là mình lại thấy so Phước =)) ok mình biết nó dramatic, nó éo le với sến súa khủng khiếp lắm, nhưng ít ra cái người viết ra cái mớ hổ lốn đó đầu óc có nhiều nếp nhăn hơn các em cả tỷ lần; ngta cũng trải qua lắm thất bại, lắm chông gai, mới có thể một nữ nhân vật mà làm nên nghiệp lớn mà ko phải ai làm được (ờ mặc dù mình công nhận mấy quyển viết sau khi giàu rồi đọc thiệt dzô ziên và chán ngắt), các em có cái 'phước' cách gì mà chê bai!? =)) ràu các em cũng chả chịu nhìn em người đọc là ai, toàn thâm niên bô lão ko, chắc cũng toàn thiếu não hay bị bại não nên mới coi và đọc say mê đến vậy.
Cứ ong ỏng chê bai Kim Dung với Quỳnh Dao cho lắm vào, nào là lỗi thời, phi thực, xin lỗi chứ ko có hàng kinh điển là gốc thì lấy đâu ra chuẩn cho các chú phá cách!? Nghe ăn cháo đá bát vãi.
Cứ mù quáng mà chạy theo những cái mới mẻ, gì cũng bâu bâu vào khen, có ngày mới phát hiện ra mình đã tha về một đống rác rưởi =))
Tại sao trên đời ếch lại nhiều đến thế? Làm mình chỉ muốn đứng lên lấy chảo đập bép một cái, cho các ếch biết rằng dù cho có phồng mang trợn má đến độ nào cũng chẳng thể to bằng con bò được đâu các ếch ạ.
Hóa ra nhạc của chú Elton John cũng kích thích máo chửi kinh thật =)) chứ nghe chú Eminem là máo mình cứ bốc lên dữ dội rồi tắt ngóm luôn =)) rút kinh nghiệm, mai mốt muốn chửi sẽ bật nhạc buồn rầu lên nghe để có feeling chửi =))
Và mình cũng có thể hiểu vì sao chú Eminem có thể bạ đâu chửi đấy như vậy, vì đúng là rất nhiều thứ rất chướng trên cái cõi đời này :))
Cái blog này sắp thành nơi chứa ghẻ của mình rồi =))
let it be
Sunday, 21 August 2011
Thursday, 18 August 2011
I am the best =))
Version: Du và Lượng =)) (trong famous quote: trời đã sinh Lượng sao còn sinh cả ngàn thằng Du =)))
Nhảm nhí by Can =))
Lượng là số 1 ~
Lượng là số 1 ~~
Lượng là số 1 ~~~
Lượng là số 1 ~~~~
Ầu mai gót!!! (⊙ o ⊙)
Đứa nào thấy Lượng cũng biết Lượng là Trùm
Đúng dzị
Lượng mà là thứ hai thì đíu đứa nào dám xưng thứ nhứt =))
ok hông nè? ╮(╯▽╰)╭
Đứa nào thích ngửi khói thì kệ
chứ Lượng là chỉ tiến về trước thoai
cái bàn Du ngồi chỉ đáng cho Lượng nhảy hula
Lượng đíu care nà ~
Ai dám đụng vào Lượng là Lượng oánh cho phù mỏ nà ~
Vì Lượng còn hot hot hot hot hơn lửa na ~
Trước khi Lượng búng hết mọi thứ đi
Trùi ui có ai ngăn Lượng lại hôn?
Lượng mở phòng để đồ ra
Chọn một bộ oách nhất để mặc
Nhìn ảnh Lượng trên gương
Cẩn thận soi từng lỗ chưn lông
Ok bi giờ là 8h
Lượng có cuộc hẹn lúc 8h30 na ~
Sẽ là một bước đưa đời Lượng thăng hoa na ~
Đứa nào thấy Lượng cũng biết Lượng là Huyền thoại
Đúng dzị
Du mà là Lượng thì Du chỉ có nước ghen tỵ body Lượng đến ói máo thoai
ok hông nè? ╮(╯▽╰)╭
Trai trên đường phải ngoái lại nhìn Lượng mê mẩn
Gái chạy theo Lượng phải phát thèm
Ngày nào cũng phải nhìn xuống
Đứng trên cao vậy hoài, mỏi cổ quá đê ~
Du bày đặt ra vẻ làm gì, ói hàng quá đê
Coi chừng người ta nói Du là bánh xe bị nổ lốp na ~
Không thì để Lượng chích cho một phát nà ~
Lượng hổng có muốn so sánh đâu
Nếu Du muốn thì Lượng nói nhỏ cho mà nghe
Gía Lượng mà đổi thành mỹ kim
Là trị giá hàng tỷ đó Du nà ~
Từ bà bán rau ngoài chợ
Cho tới sếp ngồi trên xế
Có ai mà hổng biết Lượng đâu
Cứ chộp đại một đứa mà hỏi
Nó sẽ nói cho Du biết Lượng là ai ~
Lượng là số 1 ~
Lượng là số 1 ~~
Lượng là số 1 ~~~
Lượng là số 1 ~~~~
Còn ai hơn Lượng nữa na? ( ̄ 3 ̄)
Nô nô nô nồ ~
Na na na nà ~ =))
LƯỢNG LÀ NUMBER 1!!!! =))
Ầu mai gót!!! (⊙ o ⊙)
P/S: đau bụng quá =))
Nhảm nhí by Can =))
Lượng là số 1 ~
Lượng là số 1 ~~
Lượng là số 1 ~~~
Lượng là số 1 ~~~~
Ầu mai gót!!! (⊙ o ⊙)
Đứa nào thấy Lượng cũng biết Lượng là Trùm
Đúng dzị
Lượng mà là thứ hai thì đíu đứa nào dám xưng thứ nhứt =))
ok hông nè? ╮(╯▽╰)╭
Đứa nào thích ngửi khói thì kệ
chứ Lượng là chỉ tiến về trước thoai
cái bàn Du ngồi chỉ đáng cho Lượng nhảy hula
Lượng đíu care nà ~
Ai dám đụng vào Lượng là Lượng oánh cho phù mỏ nà ~
Vì Lượng còn hot hot hot hot hơn lửa na ~
Trước khi Lượng búng hết mọi thứ đi
Trùi ui có ai ngăn Lượng lại hôn?
Lượng mở phòng để đồ ra
Chọn một bộ oách nhất để mặc
Nhìn ảnh Lượng trên gương
Cẩn thận soi từng lỗ chưn lông
Ok bi giờ là 8h
Lượng có cuộc hẹn lúc 8h30 na ~
Sẽ là một bước đưa đời Lượng thăng hoa na ~
Đứa nào thấy Lượng cũng biết Lượng là Huyền thoại
Đúng dzị
Du mà là Lượng thì Du chỉ có nước ghen tỵ body Lượng đến ói máo thoai
ok hông nè? ╮(╯▽╰)╭
Trai trên đường phải ngoái lại nhìn Lượng mê mẩn
Gái chạy theo Lượng phải phát thèm
Ngày nào cũng phải nhìn xuống
Đứng trên cao vậy hoài, mỏi cổ quá đê ~
Du bày đặt ra vẻ làm gì, ói hàng quá đê
Coi chừng người ta nói Du là bánh xe bị nổ lốp na ~
Không thì để Lượng chích cho một phát nà ~
Lượng hổng có muốn so sánh đâu
Nếu Du muốn thì Lượng nói nhỏ cho mà nghe
Gía Lượng mà đổi thành mỹ kim
Là trị giá hàng tỷ đó Du nà ~
Từ bà bán rau ngoài chợ
Cho tới sếp ngồi trên xế
Có ai mà hổng biết Lượng đâu
Cứ chộp đại một đứa mà hỏi
Nó sẽ nói cho Du biết Lượng là ai ~
Lượng là số 1 ~
Lượng là số 1 ~~
Lượng là số 1 ~~~
Lượng là số 1 ~~~~
Còn ai hơn Lượng nữa na? ( ̄ 3 ̄)
Nô nô nô nồ ~
Na na na nà ~ =))
LƯỢNG LÀ NUMBER 1!!!! =))
Ầu mai gót!!! (⊙ o ⊙)
P/S: đau bụng quá =))
Wednesday, 17 August 2011
Sleep in peace when day is done
Đang nghe: Feelin' good - Michael Bublé
Mặc dù không phải lúc nào nghe Jazz, nhưng mỗi lần nghe tiếng saxophone vang lên, lại có cảm giác những người nghe Jazz thường rất đanh đá cá cầy :)) dĩ nhiên đây chỉ là cảm nhận chủ quan và không có chút cơ sở nào. Giống như background luôn là một căn phòng tranh tối tranh sáng, cô gái có mái tóc rũ dài hơi rối, móng tay dài được cắt tỉa rất đẹp, sơn độc một màu đen, đầu và tay hơi lắc lư nhịp theo tiếng nhạc, kế bên dĩ nhiên là một ly cocktails có uýt-ki pha với volka.
Cô ấy ngà ngà say. Cô ấy đang bất cần đời.
Như cánh bướm đạp tan chiếc kén. Như ve sầu rũ bỏ lớp xác.
Tất cả đều cần một sự thay đổi. Một sự trưởng thành. Dù nó mang tới đau đớn. Không rũ bỏ được chiếc kén chật chội, không thoát được lớp xác vướng víu, mà chỉ trông cậy vào một đôi bàn tay nào đó phá bỏ chiếc kén, sẽ chỉ mãi mãi là một cánh bướm không thể bay lên, chỉ có thể run rẩy và quặt quẹo, và là một sản phẩm hỏng thất bại của cuộc đời này.
It's a new dawn.
It's a new day.
It's a new life.
For me.
And I'm feelin' good.
~
P/S: bao lâu rồi em mới viết được một cái entry ko bitchy hay u tềnh nhỉ :))
Friday, 12 August 2011
Lại là trần tình.
Chân thành tiếp thu phản hồi từ em dếp, thêm cái warning: bad language :">
Bữa tối, bạn send cho link 'trần tình' mới nhất từ *********.
Nội dung cũ, vấn đề mới :->
Nói chung mình cũng chán đặt các bạn vào thư mục 'giải trí thường thức' của mình vì nó thường kèm theo phản ứng phụ là muốn buồn nôn :)) Mình chỉ hơi thắc mắc ở mỗi điểm, dù rằng các bạn bảo là thiệt tình hổng có để ý tới đâu, nhưng mờ sơ sơ cũng có ít nhất trên 2 bài trần tình về chuyện đó. Phải chăng là chuẩn mực 'ko để ý' của các bạn khác mình?
Với mình, đã ko để ý tức là triệt để thực hiện chính sách '3 không' của Đảng: ko nghe, ko thấy, ko biết :->
Em dếp nhận xét rằng, y như mấy chú hề. Mình ngẫm lại thấy cũng đúng thiệt. Cho nên mới có nhiều em nhỏ bâu lại hâm mộ và cho kẹo chứ nhỉ :( còn mình già rồi hêm thèm kẹo, nhai trầu phun nước bọt thôi =)) (còn thiếu mỗi khoản nhuộm răng =)))
Đã thế mình nghĩ lại rồi, mình ko nên bài xích các bạn quá, cơ bản là những the-so-called-nổi-tiếng như các bạn rất nà cần thiết cho cuộc sống giải trí của chúng ta. Cho các bạn nhỏ cần đi theo ánh hào quang nói chung và biệt đội hóng hớt thị phi nói riêng =)) Chưa kể là gần đây các bạn còn nâng cấp từ chuẩn mực hành động của người nổi tiếng lên thành chuẩn mực đạo đức của người nổi tiếng, không ngừng mở rộng chiến thuật marketing, PR lăng xê lẫn nhau, quả nhiên xã hội không ngừng tiến bộ và vận động nha!
Từ các bạn ấy, mình lại liên hệ đến thực tế của mình, liên hệ đến bạn cựu lớp trưởng lớp mình (tuy là cựu lớp trưởng nhưng vẫn đứng sau cánh gà nắm quyền lực trong đêm, còn thằng lớp trưởng hiện tại mình thấy nó giống public culi). Mình chân thành tự kiểm điểm bản thân là hồi đó, mỗi lần nghe lời vàng ngọc của bạn thốt ra, mình có hai trạng thái chính: một là, một tầng sương mờ ảo giăng giăng trước mắt, một luồng hơi từ bên dưới thực quản thổi thẳng lên cổ họng, chuẩn bị chuyển hóa thành tiếng ợ =)) nếu mình may mắn lịch sự hơn một chút sẽ kịp chuyển qua tiếng ngáp; hai là, khí nó không đi lên mà lại đi ngược, dẫn đến tức bụng và muốn đánh r*m =))
Còn bây giờ, mình long trọng thề với lòng là sẽ nghiêm túc hảo hảo ngẫm nghĩ từng lời khuôn vàng thước ngọc của bạn và các bạn nổi-tiếng trong những quãng thời gian rảnh rỗi, tỷ dụ như lúc bị táo bón chẳng hạn, ko thể làm gì khác ngoài suy tư trong WC cùng cuốn H2 =)) Biết đâu nhờ đó mà đầu óc mình được đả thông, áp lực được tống từ đầu xuống bụng, góp phần vận khí đan điền dẫn đến co thắt cơ bụng, gồng cơ lưng, và thế là mình sẽ đi được ro ro =)) có lẽ cần bật thêm nhạc thým làm theme song để tăng cường hiệu quả :))
Các bạn lại góp phần giúp ích cho đời, rõ là những người biết cống hiến cho xã hội :))
Chả biết thế nào mà khi đang ngồi bờ lốc, cái channel V lại chiếu nguyên dây nhạc chú Eminem :"> Lại làm mình thêm tức lỗ tai sinh tình =))
Ngoài lề tý là mỗi lần cái channel V nó bật đoạn cut ai lai kịt lai kịt trích SM của em Rí là mình lại thấy nó như đang quảng cáo cho Facebook í =)) mà mình lại nhớ, cái signal giơ ngón tay cái bên Thái lan nó có nghĩa là phắc diu =))
Mà, mình chả hiểu sao mỗi lần muốn viết u tình là mình lại bí rị, rặn mãi mới ra :(( còn viết mấy vụ này lại cảm thấy tuôn ào ào :-s không lẽ cái sự của các bạn có công hiệu trị táo bón thật chăng? =))
P/S: sau khi già chuỵện với con gái ngoài yà-hú, con gái kể trong phòng nó cũng có roomate trình thị phi cũng cao lăm, mình cũng chân thành khuyên con gái mình nói riêng và các bạạn nói chung là nên tích cực tận dụng những biện pháp trị lịệu (táo bón) tự nhiên, ko độc hạại, ko thành phần phụ gia như vại, ko là uổng phí lắm =))
Cho đời thêm tươi vui, vì một thế giới không táo bón =))
Bữa tối, bạn send cho link 'trần tình' mới nhất từ *********.
Nội dung cũ, vấn đề mới :->
Nói chung mình cũng chán đặt các bạn vào thư mục 'giải trí thường thức' của mình vì nó thường kèm theo phản ứng phụ là muốn buồn nôn :)) Mình chỉ hơi thắc mắc ở mỗi điểm, dù rằng các bạn bảo là thiệt tình hổng có để ý tới đâu, nhưng mờ sơ sơ cũng có ít nhất trên 2 bài trần tình về chuyện đó. Phải chăng là chuẩn mực 'ko để ý' của các bạn khác mình?
Với mình, đã ko để ý tức là triệt để thực hiện chính sách '3 không' của Đảng: ko nghe, ko thấy, ko biết :->
Em dếp nhận xét rằng, y như mấy chú hề. Mình ngẫm lại thấy cũng đúng thiệt. Cho nên mới có nhiều em nhỏ bâu lại hâm mộ và cho kẹo chứ nhỉ :( còn mình già rồi hêm thèm kẹo, nhai trầu phun nước bọt thôi =)) (còn thiếu mỗi khoản nhuộm răng =)))
Đã thế mình nghĩ lại rồi, mình ko nên bài xích các bạn quá, cơ bản là những the-so-called-nổi-tiếng như các bạn rất nà cần thiết cho cuộc sống giải trí của chúng ta. Cho các bạn nhỏ cần đi theo ánh hào quang nói chung và biệt đội hóng hớt thị phi nói riêng =)) Chưa kể là gần đây các bạn còn nâng cấp từ chuẩn mực hành động của người nổi tiếng lên thành chuẩn mực đạo đức của người nổi tiếng, không ngừng mở rộng chiến thuật marketing, PR lăng xê lẫn nhau, quả nhiên xã hội không ngừng tiến bộ và vận động nha!
Từ các bạn ấy, mình lại liên hệ đến thực tế của mình, liên hệ đến bạn cựu lớp trưởng lớp mình (tuy là cựu lớp trưởng nhưng vẫn đứng sau cánh gà nắm quyền lực trong đêm, còn thằng lớp trưởng hiện tại mình thấy nó giống public culi). Mình chân thành tự kiểm điểm bản thân là hồi đó, mỗi lần nghe lời vàng ngọc của bạn thốt ra, mình có hai trạng thái chính: một là, một tầng sương mờ ảo giăng giăng trước mắt, một luồng hơi từ bên dưới thực quản thổi thẳng lên cổ họng, chuẩn bị chuyển hóa thành tiếng ợ =)) nếu mình may mắn lịch sự hơn một chút sẽ kịp chuyển qua tiếng ngáp; hai là, khí nó không đi lên mà lại đi ngược, dẫn đến tức bụng và muốn đánh r*m =))
Còn bây giờ, mình long trọng thề với lòng là sẽ nghiêm túc hảo hảo ngẫm nghĩ từng lời khuôn vàng thước ngọc của bạn và các bạn nổi-tiếng trong những quãng thời gian rảnh rỗi, tỷ dụ như lúc bị táo bón chẳng hạn, ko thể làm gì khác ngoài suy tư trong WC cùng cuốn H2 =)) Biết đâu nhờ đó mà đầu óc mình được đả thông, áp lực được tống từ đầu xuống bụng, góp phần vận khí đan điền dẫn đến co thắt cơ bụng, gồng cơ lưng, và thế là mình sẽ đi được ro ro =)) có lẽ cần bật thêm nhạc thým làm theme song để tăng cường hiệu quả :))
Các bạn lại góp phần giúp ích cho đời, rõ là những người biết cống hiến cho xã hội :))
Chả biết thế nào mà khi đang ngồi bờ lốc, cái channel V lại chiếu nguyên dây nhạc chú Eminem :"> Lại làm mình thêm tức lỗ tai sinh tình =))
Ngoài lề tý là mỗi lần cái channel V nó bật đoạn cut ai lai kịt lai kịt trích SM của em Rí là mình lại thấy nó như đang quảng cáo cho Facebook í =)) mà mình lại nhớ, cái signal giơ ngón tay cái bên Thái lan nó có nghĩa là phắc diu =))
Mà, mình chả hiểu sao mỗi lần muốn viết u tình là mình lại bí rị, rặn mãi mới ra :(( còn viết mấy vụ này lại cảm thấy tuôn ào ào :-s không lẽ cái sự của các bạn có công hiệu trị táo bón thật chăng? =))
P/S: sau khi già chuỵện với con gái ngoài yà-hú, con gái kể trong phòng nó cũng có roomate trình thị phi cũng cao lăm, mình cũng chân thành khuyên con gái mình nói riêng và các bạạn nói chung là nên tích cực tận dụng những biện pháp trị lịệu (táo bón) tự nhiên, ko độc hạại, ko thành phần phụ gia như vại, ko là uổng phí lắm =))
Cho đời thêm tươi vui, vì một thế giới không táo bón =))
Sunday, 31 July 2011
Goodbye summer
- Trời mưa lạnh quá, tạm thời không bitchy nữa, mình u tình, nhất quyết phải u tình.
Mỗi lần nhớ đến bài hát này, lại cảm thấy hơi bùi ngùi. Hồi xưa hát karaoke bài này thường được 100 điểm. Mưa mải miết khiến tâm tình trở nên khó chịu, ngủ nhiều quá nên hai mắt hơi sưng lên, lôi máy ra gõ cọc cọc một lát lại thấy mệt mỏi vô cớ.
Mùa hè là mùa chia tay, mà nói thật là tôi chẳng ấn tượng mấy với những cuộc chia tay. Vì tôi coi cuộc đời này cũng như gió thoảng qua, nên cuộc đời này cũng coi tôi như cơn gió nhạt mà thôi. Quen biết, qua lại, mâu thuẫn, giảng hòa rồi chia tay, ai nấy bước tiếp con đường của mình. Lưu luyến cũng chỉ như chiếc lá khô, phút chốc sẽ giòn vỡ thành nhiều mảnh rồi tan tác bay theo gió, chỉ có vậy.
Nhưng tôi nghĩ, đến tận lúc cuối cùng, người cầm nguyên bịch lá khô vẫn sẽ mỉm cười sung sướng hơn những người chỉ có hai bàn tay trắng, với những giọt nước mưa ướt đẫm của mùa hè bầu bạn.
Không nhớ là ai đã từng để một câu stt dưới ava của mình thế này, hạt bụi giữa đời. Phải, tôi chỉ là hạt bụi giữa cuộc đời bao la này. Không quá nhiều người thích, cũng như không thích quá nhiều người. Nếu một lúc nào đó, tôi rời khỏi cuộc đời này, cũng sẽ chỉ như một cơn gió nhẹ vụt ngừng thổi, như chiếc lá khô lặng lẽ rời cành. Không một tiếng động. Không phải bận tâm đi tìm câu trả lời cho một câu hỏi quá nhiều lẩn quẩn như, "Tồn tại để làm gì?"
Tôi không cho là cần thiết phải trả lời. Giống như phải vào một căn phòng với rất nhiều lớp cửa. Bí mật lớn nhất chỉ có thể công bố vào giây phút cuối cùng.
Chợt nhớ câu mở đầu trong quyển tiểu thuyết đã cũ của Quỳnh Dao, "Trước khi đủ sức để phản đối sự hiện diện của tôi trên đời này, thì tôi đã tồn tại rồi." Thật nhạt nhẽo khi phản đối một điều hiển nhiên như vậy trong khi ta không đủ can đảm để thay đổi nó đi.
Giống như cô kỹ nữ đã nói, "Cười cũng phải sống hết kiếp này. Khóc cũng phải sống hết kiếp này. Vậy thì thà rằng đừng khóc."
Thế đấy.
Mùa hè này, tôi nhìn thấy một vài người dừng hẳn hay tạm dừng cuộc chơi của mình lại. Tôi không biết phải nói như thế nào, nhưng tôi có một chút ganh tỵ với họ. Nói ra điều này thật khó khăn. Cũng không phân biệt được ngưỡng mộ hay ganh tỵ. Có những người khi sinh ra đã có thể thu hút thiện cảm cũng như ủng hộ của người khác. Họ ra đi, bao nhiêu người đau buồn và luyến tiếc.
Tôi chỉ có thể đứng phía bên kia bờ, lặng lẽ nhìn những cuộc chia tay ấy, tự cảm thán cho chính mình.
Trăm năm cô đơn.
Phía bên đây bờ lộng gió, từng cánh hoa nhẹ nhàng tung bay, đau lòng mà nhã nhặn, âu sầu mà diễm lệ, tiếc nuối mà vấn vương. Phía bên kia bờ, một chiếc lá khô lặng lẽ lìa cành.
Cùng với những trận mưa mùa hè.
Từng mùa hè trôi qua, rừng đã quá quen với những cơn mưa mùa hạ, và từng đợt lá khô rơi rụng. Bên kia, hoa vẫn nhẹ rơi trong muôn vàn sự luyến tiếc. Suy cho cùng, cứ mãi đau đớn vì những chuyện như thế thật quá nhàm chán.
Vĩnh biệt mùa hè.
Mỗi lần nhớ đến bài hát này, lại cảm thấy hơi bùi ngùi. Hồi xưa hát karaoke bài này thường được 100 điểm. Mưa mải miết khiến tâm tình trở nên khó chịu, ngủ nhiều quá nên hai mắt hơi sưng lên, lôi máy ra gõ cọc cọc một lát lại thấy mệt mỏi vô cớ.
Mùa hè là mùa chia tay, mà nói thật là tôi chẳng ấn tượng mấy với những cuộc chia tay. Vì tôi coi cuộc đời này cũng như gió thoảng qua, nên cuộc đời này cũng coi tôi như cơn gió nhạt mà thôi. Quen biết, qua lại, mâu thuẫn, giảng hòa rồi chia tay, ai nấy bước tiếp con đường của mình. Lưu luyến cũng chỉ như chiếc lá khô, phút chốc sẽ giòn vỡ thành nhiều mảnh rồi tan tác bay theo gió, chỉ có vậy.
Nhưng tôi nghĩ, đến tận lúc cuối cùng, người cầm nguyên bịch lá khô vẫn sẽ mỉm cười sung sướng hơn những người chỉ có hai bàn tay trắng, với những giọt nước mưa ướt đẫm của mùa hè bầu bạn.
Không nhớ là ai đã từng để một câu stt dưới ava của mình thế này, hạt bụi giữa đời. Phải, tôi chỉ là hạt bụi giữa cuộc đời bao la này. Không quá nhiều người thích, cũng như không thích quá nhiều người. Nếu một lúc nào đó, tôi rời khỏi cuộc đời này, cũng sẽ chỉ như một cơn gió nhẹ vụt ngừng thổi, như chiếc lá khô lặng lẽ rời cành. Không một tiếng động. Không phải bận tâm đi tìm câu trả lời cho một câu hỏi quá nhiều lẩn quẩn như, "Tồn tại để làm gì?"
Tôi không cho là cần thiết phải trả lời. Giống như phải vào một căn phòng với rất nhiều lớp cửa. Bí mật lớn nhất chỉ có thể công bố vào giây phút cuối cùng.
Chợt nhớ câu mở đầu trong quyển tiểu thuyết đã cũ của Quỳnh Dao, "Trước khi đủ sức để phản đối sự hiện diện của tôi trên đời này, thì tôi đã tồn tại rồi." Thật nhạt nhẽo khi phản đối một điều hiển nhiên như vậy trong khi ta không đủ can đảm để thay đổi nó đi.
Giống như cô kỹ nữ đã nói, "Cười cũng phải sống hết kiếp này. Khóc cũng phải sống hết kiếp này. Vậy thì thà rằng đừng khóc."
Thế đấy.
Mùa hè này, tôi nhìn thấy một vài người dừng hẳn hay tạm dừng cuộc chơi của mình lại. Tôi không biết phải nói như thế nào, nhưng tôi có một chút ganh tỵ với họ. Nói ra điều này thật khó khăn. Cũng không phân biệt được ngưỡng mộ hay ganh tỵ. Có những người khi sinh ra đã có thể thu hút thiện cảm cũng như ủng hộ của người khác. Họ ra đi, bao nhiêu người đau buồn và luyến tiếc.
Tôi chỉ có thể đứng phía bên kia bờ, lặng lẽ nhìn những cuộc chia tay ấy, tự cảm thán cho chính mình.
Trăm năm cô đơn.
Phía bên đây bờ lộng gió, từng cánh hoa nhẹ nhàng tung bay, đau lòng mà nhã nhặn, âu sầu mà diễm lệ, tiếc nuối mà vấn vương. Phía bên kia bờ, một chiếc lá khô lặng lẽ lìa cành.
Cùng với những trận mưa mùa hè.
Từng mùa hè trôi qua, rừng đã quá quen với những cơn mưa mùa hạ, và từng đợt lá khô rơi rụng. Bên kia, hoa vẫn nhẹ rơi trong muôn vàn sự luyến tiếc. Suy cho cùng, cứ mãi đau đớn vì những chuyện như thế thật quá nhàm chán.
Vĩnh biệt mùa hè.
Tuesday, 26 July 2011
Ngu dốt và Tuyệt vọng
Mình cảm thấy, cuộc đời này không phải là một chuỗi trial and error mà nên đổi thành AQ and AQ. Buổi sáng tỉnh dậy, mình AQ rằng hãy cố gắng bắt đầu một ngày mới với cái nhìn khác, chuyện hôm qua đã trôi vào dĩ vãng, để yên nó ở đó. Khi gặp chuyện gì không vừa ý, mình lại AQ rằng cuộc đời không bao giờ suôn sẻ, no pain thì no gain mà lị. Rồi thì buổi tối trước khi đi ngủ mình cố gắng AQ nốt phát cuối là ngủ đi rồi ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.
Và cứ thế, mình tiếp tục AQ ngày qua ngày.
Và cứ thế, mình tiếp tục AQ năm qua năm.
Và cứ thế, mình tiếp tục AQ cho đến khi chết, mình vẫn cứ mãi AQ.
Thay vì có bài Quay tay trọn đời, mình có bài AQ trọn kiếp :))
Và cứ thế, mình tiếp tục AQ ngày qua ngày.
Và cứ thế, mình tiếp tục AQ năm qua năm.
Và cứ thế, mình tiếp tục AQ cho đến khi chết, mình vẫn cứ mãi AQ.
Thay vì có bài Quay tay trọn đời, mình có bài AQ trọn kiếp :))
Wednesday, 20 July 2011
My way
Current music: My way - Frank Sinatra
Cuối cùng thì đã cắt tóc ngắn như mong muốn ^^ và nhuộm thêm màu nâu đồng nữa :D (em Rin bảo là đứng trong nắng có ánh đỏ, phải vậy không chời?). Cảm nhận chung là mình mãn nguyện, nhìn hợp với mặt mình, giống như mình tưởng tượng, vừa có cảm giác mình được đổi mới vừa mát mẻ. Mình nhận thấy hầu như ai cũng hỏi mình cái câu là mẹ mình phản ứng như thế nào =)) nói chung là vừa định manh nha tấn công thì mình đã dùng hết kinh nghiệm 20 năm sống chung với mẹ ra chặn lời trước, và kết quả là sóng êm bể lặng :))
Hôm qua ngồi coi Tây du ký 86 tập cuối, mình nhận ra một sự thật vô cùng bi đát. Đó là sự khác biệt giữa lúc còn nhỏ khi coi TDK thì là cười háo hức, còn lớn rồi thì lại buồn tình chuyển sang.. cười đểu :)) Nhất là cái đoạn hai chú A Nan với Ca Diếp đòi $ mới chịu cho kinh (no money là no kinh nhé :))), nghe cái câu "Cho không kinh thì bọn này lấy gì mà sống" thì mình cứ vỗ đùi đen đét rồi lăn ra cười :)) lại còn "Đại Thánh thông minh thế mà ko biết cái luật ấy à" làm mình nhớ hồi coi Transformer 3 có cái đoạn nói chuyện với nhau = "ngôn ngữ quốc tế" (ko phải tiếng Anh đâu nhé :))). Thâm thế cơ đấy, mà cũng phải thôi, trên đời này có cái gì mà ko cần $, mà nhiều khi cho không thì còn không biết quý ấy chứ :D
Nhưng mà mình bất mãn với tạo hình của chú A Nan nha, làm mất mặt danh hiệu 'đệ nhất mỹ nam sư' trong lịch sử Phật Giáo quá :)) còn tạo hình mấy chú La Hán thì mình thấy nó chả khác gì mấy bác yêu quái [-o< ghê y như mấy cái kỹ xảo lởm ấy =)) nhưng diễn viên nữ thì quá đẹp, nhìn lại Hằng Nga ngày ấy vẫn cảm thấy mê mẩn chịu không nổi.
À, thích cả cái đoạn rớt cái bủm xuống sông làm ướt kinh :D bị anh mụp Trư cẩu thả phơi rách hết một mảng giấy, bác Tạng đang đau đớn, chú Tôn nói 1 câu nghe triết ný mênh mang, trời đất vốn k vẹn toàn, kinh cũng vậy thôi. A di đà Phật, ko lẽ giờ đi kiếm và rinh nguyên bộ TDK về đọc? Chắc ko siêng vậy đâu :)) thiệt tình mình cười rất thích chí như vậy hông biết có bị coi là tội báng bổ ko nữa =))
Nhưng mà có nguy cơ trở thành fan cuồng của TDK :))
Hôm xuống nhà bạn sol rõ thật là hài hước :D Giờ nghỉ trưa rảnh rỗi ko có gì làm, lên youtube bật đủ thứ lên coi. Em Rin thì đang turn on vì gái (?) cụa em, gái cụa em hát nhạc rock (cái này em Can bó tay), bạn Sol thì cứ nhè mấy anh chơi Jazz mà rú thôi (cái này em Can biết chút ít :))), đến lượt em Can thì thấy tình yêu nhớn là Michael Jackson là cũng bộc lộ bản chất ra, đến lượt bài The way you make me feel là chịu hổng nổi hú lên một tiếng đầy cao trào mang đậm phong cách Mike =))
Mỗi người oánh một style, nhưng đến lúc coi show SmapxSmap là cùng bò ra cười với các chú già :)) quả nhiên là những nụ cười (vô cùng thô bỉ) kết nối cộng đồng :))
Mình rất ưng câu hỏi tu từ của bạn Sol, làm thế nào mà các chú này có thể làm idol được hơn 20 năm vậy =)) kinh nhất là show gặp The Black Eyes Peas, những con người bỉ gặp nhau thì ko cần biết màu cờ sắc áo tổ quốc chủng tộc là cái khỉ khô gì, đánh nhau loạn xạ, cuối cùng kết thúc = 1 tấm ảnh chụp chung hết sức zô ziên :))
Thông báo một chuyện nho nhỏ thôi, đó là bạn Can ĐÃ HẾT SỢ GIÁN RỒI! Lý do vì sao thì xin liên hệ để biết thêm chi tiết :))
Tựa đề chả ăn nhập gì với entry =))

