Sunday, 31 July 2011

Goodbye summer

- Trời mưa lạnh quá, tạm thời không bitchy nữa, mình u tình, nhất quyết phải u tình.

Mỗi lần nhớ đến bài hát này, lại cảm thấy hơi bùi ngùi. Hồi xưa hát karaoke bài này thường được 100 điểm. Mưa mải miết khiến tâm tình trở nên khó chịu, ngủ nhiều quá nên hai mắt hơi sưng lên, lôi máy ra gõ cọc cọc một lát lại thấy mệt mỏi vô cớ.

Mùa hè là mùa chia tay, mà nói thật là tôi chẳng ấn tượng mấy với những cuộc chia tay. Vì tôi coi cuộc đời này cũng như gió thoảng qua, nên cuộc đời này cũng coi tôi như cơn gió nhạt mà thôi. Quen biết, qua lại, mâu thuẫn, giảng hòa rồi chia tay, ai nấy bước tiếp con đường của mình. Lưu luyến cũng chỉ như chiếc lá khô, phút chốc sẽ giòn vỡ thành nhiều mảnh rồi tan tác bay theo gió, chỉ có vậy.

Nhưng tôi nghĩ, đến tận lúc cuối cùng, người cầm nguyên bịch lá khô vẫn sẽ mỉm cười sung sướng hơn những người chỉ có hai bàn tay trắng, với những giọt nước mưa ướt đẫm của mùa hè bầu bạn.

Không nhớ là ai đã từng để một câu stt dưới ava của mình thế này, hạt bụi giữa đời. Phải, tôi chỉ là hạt bụi giữa cuộc đời bao la này. Không quá nhiều người thích, cũng như không thích quá nhiều người. Nếu một lúc nào đó, tôi rời khỏi cuộc đời này, cũng sẽ chỉ như một cơn gió nhẹ vụt ngừng thổi, như chiếc lá khô lặng lẽ rời cành. Không một tiếng động. Không phải bận tâm đi tìm câu trả lời cho một câu hỏi quá nhiều lẩn quẩn như, "Tồn tại để làm gì?"

Tôi không cho là cần thiết phải trả lời. Giống như phải vào một căn phòng với rất nhiều lớp cửa. Bí mật lớn nhất chỉ có thể công bố vào giây phút cuối cùng.

Chợt nhớ câu mở đầu trong quyển tiểu thuyết đã cũ của Quỳnh Dao, "Trước khi đủ sức để phản đối sự hiện diện của tôi trên đời này, thì tôi đã tồn tại rồi." Thật nhạt nhẽo khi phản đối một điều hiển nhiên như vậy trong khi ta không đủ can đảm để thay đổi nó đi.

Giống như cô kỹ nữ đã nói, "Cười cũng phải sống hết kiếp này. Khóc cũng phải sống hết kiếp này. Vậy thì thà rằng đừng khóc."

Thế đấy.

Mùa hè này, tôi nhìn thấy một vài người dừng hẳn hay tạm dừng cuộc chơi của mình lại. Tôi không biết phải nói như thế nào, nhưng tôi có một chút ganh tỵ với họ. Nói ra điều này thật khó khăn. Cũng không phân biệt được ngưỡng mộ hay ganh tỵ. Có những người khi sinh ra đã có thể thu hút thiện cảm cũng như ủng hộ của người khác. Họ ra đi, bao nhiêu người đau buồn và luyến tiếc.

Tôi chỉ có thể đứng phía bên kia bờ, lặng lẽ nhìn những cuộc chia tay ấy, tự cảm thán cho chính mình.

Trăm năm cô đơn.

Phía bên đây bờ lộng gió, từng cánh hoa nhẹ nhàng tung bay, đau lòng mà nhã nhặn, âu sầu mà diễm lệ, tiếc nuối mà vấn vương. Phía bên kia bờ, một chiếc lá khô lặng lẽ lìa cành.

Cùng với những trận mưa mùa hè.

Từng mùa hè trôi qua, rừng đã quá quen với những cơn mưa mùa hạ, và từng đợt lá khô rơi rụng. Bên kia, hoa vẫn nhẹ rơi trong muôn vàn sự luyến tiếc. Suy cho cùng, cứ mãi đau đớn vì những chuyện như thế thật quá nhàm chán.

Vĩnh biệt mùa hè.

10 comments:

Anonymous said...

U tềnh khủng khiếp 囧

Anony~

Can said...

Thật ra cũng chẳng biết mình viết cái gì 囧

lieumieu said...

"Cười cũng phải sống hết kiếp này. Khóc cũng phải sống hết kiếp này. Vậy thì thà rằng đừng khóc."

*thở dài*

Coi như mình spam :(, thích câu này quá :(, hức, làm phiền rồi =(.

Crazy cat said...

"Cười cũng phải sống hết kiếp này. Khóc cũng phải sống hết kiếp này. Vậy thì thà rằng đừng khóc."
Em cũng thik câu này :((
Cho chôm :((

tuyethoamanthien said...

Quá ư là u tềnh...

Chợt phát hiện ra hình như cô rất có khiếu viết văn đấy...

"Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi...", không, tôi không thích làm một hạt bụi cô ạ!

Tôi muốn làm một hạt nắng cơ, giữa muôn trùng mây, chỉ là hạt nắng...

Thế nhưng bất kỳ hạt bụi nào khi vương vào mắt đều khiến cho người kia hoen lệ mà, chỉ có điều những giọt lệ ấy có lẽ ngay cả hạt bụi đó cũng không thấy được.

Và nếu đã là một hạt bụi, cớ sao phải khổ vì người?

"Mẹ thà coi như chiếc lá bay

Chị thà coi như là hạt bụi

Em thà coi như hơi rượu say"

-Trích từ bài thơ "Tống Biệt Hành" của Thâm Tâm.

Dù là một hạt bụi, hơi rượu say hay một chiếc lá đều có ý nghĩa tồn tại của riêng nó.

Đúng như cái câu cô vừa viết trong bài, trước khi ta tự hỏi vì sao mình tồn tại thì bản thân mình đã tồn tại roài...

Đã như vậy, thì không cần tự hỏi nữa!

Mấy hôm trước khi tôi đưa link cho cô nghe bài Farewell, sao cô bảo không sợ Farewell kia mà...

Thế mà dường như tôi thấy ẩn ẩn trong bài viết này là một chút thảng thốt rồi đó!

"Chẳng có bữa tiệc nào không tàn", Can ạ!

Chỉ có điều, cho dù có Farewell, cho dù có rạn vỡ, chỉ cần còn sống là còn có cơ hội gặp lại và "gương vỡ lại lành".

Bởi đơn giản một lẽ, viên kim cương quý giá nhất trên đời vẫn không thể đảm bảo độ Clarity là 100% không tì vết được!

Can said...

@tuyethoamanthien: tui viết tào lao mà cô = ='' viết ra tâm sự trong lòng dễ hơn viết thành từng câu văn tròn trĩnh và hoàn mỹ lắm cô.

Tôi đâu có sợ farewell nào, chẳng phải đã nói là nó nhạt nhòa như gió sao :)) vui một lúc, buồn một lúc, vì cuộc đời rất dài và trống trải, nên ai cũng không ngừng tìm cuộc vui mới đâu cô :))

Anonymous said...

Sorry níu quá lạc đề nhưng tớ đang làm 1 blogspot tặng 1 người bạn nhưng ko bít cách làm Mục lục. Can chỉ tớ được không ế? *vuốt ve năn nỉ*

Anyway, Song trình Can làm 1 thời làm tớ điêu đứng sao Quân tử ế ='= Hảo hay ~~~~ Và mong chờ Phi hữu a ~

Thân!

Anonymous said...

Ờ, nhờ bạn gợi ý tớ cũng làm được mục lục gòi :D. Xin hỏi thêm lần cúi nha ='= [mù vi tính quả khó khăn a ~] bạn Can biết cách để 1 bài viết lên đầu trang chủ không? Là nó sẽ cố định trên đầu trang chủ ế, sau đó mới đến những bài post sau :D

Sorry bạn nha, phiền bạn quá à ~

Thanks a lot ~

Anonymous said...

Nhờ gợi ý của bạn mà mình làm được cái mục lục gòi. Cho mình hỏi lần cúi nha [mù vi tính thật là khổ ='=] là mình muốn để 1 bài viết lên đâu trang chủ ế. Tức là bài đó sẽ cố định đầu trang, sau đó mới đến những bài tiếp theo, không biết phải làm sao?

Làm phiền bạn quá, sorry nhìu nghen!

THanks a lot ~

alexildivosand said...

Ừm! Đã tạm thời giải quyết bằng cách đặt ngày giờ. Thanks bạn nhìu :D

Post a Comment