Tuesday, 25 January 2011

Quy Đồ [2]

Quy Đồ
-归途-
~ Đường về ~
.Lam Lâm.

| c h ư ơ n g h a i |

Cũng từ đó mà tôi và Lục Phong trở nên thân nhau. Hai đứa đều ngộ ra rằng trước kia cứ ngỡ là không hạp nhau nhưng sự thật hoàn toàn không phải vậy, có thể gọi là cạ cứng. Tình cảm thân thiết cứ vậy mà nhanh chóng tiến lên. Tôi cảm thấy ban đầu là do cá tính xung khắc thu hút lẫn nhau, rồi sau đó chậm rãi thực thi đúng câu của ông bà ta “gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Bằng chứng rõ ràng nhất là Lục Phong ngày càng nhiễm lối dùng từ thô lậu của tôi.

Quan hệ bạn bè chưa được bao lâu, Lục Phong đã bắt đầu giở trò soi mói xỉa xói tôi.

“Cậu mang cái kính này xấu lắm, như cái nấm á.”

Mẹ nó, tưởng có nhan sắc là được quyền chảnh à.


“Nấm cái rắm.”

“Xấu thiệt mà.”

“Nhiều chuyện, lo viết bài đi.” Hiện tại tôi đang vật vờ gục đầu vào bàn, lười biếng ngồi viết văn để đổi lấy ba phần chân gà sốt hạng nhất của căn tin. Đề bài là “Vạch trần những vấn nạn xã hội đương thời”, nghe đồn là nhà trường mở cuộc thi viết nhưng chẳng mấy ma tham dự, nên bắt mỗi lớp phải nộp đúng số lượng quy định, chất lượng để tính sau, này có thể gọi là rất nhảm ruồi không?

Tôi cùng Lục Phong đều rơi vào diện phải viết, khi nghe tên tôi được gọi, hắn toét miệng cười ác ôn. Nhưng liền sau đó lại là tên hắn, đến lượt tôi cười trả đũa. Lục Phong có hai môn lý hóa coi như thuộc dạng pờ rồ, nhưng song ngữ dốt nát đến mức khiến người ta rơi lệ. Căn bản là không thể tin được hắn là người Trung Quốc, càng không thể tin hắn là một nửa công dân nước Mỹ. Nghe nói hắn hồi đó thi đỗ môn văn hoàn toàn là do dòng đời xô đẩy, tức là thấy gì viết đấy. Ví dụ như ngoài cửa sổ kia có con chim nhỏ lượn lờ, trước cổng trường nữ sinh váy ngắn chân dài dạo bước, cũng có thể miễn cưỡng gom thành một bài văn hoàn chỉnh (õ_o văn gì mà có trym với có gái vậy? =))), coi như vượt qua được cửa ải. Nhưng dự thi viết văn thì…

Hồi đó điểm không tệ, đại khái đoán là ông thầy chấm điểm đã bị bài văn đầu đuôi hỗn loạn thượng vàng hạ cám làm cho bất lực, cộng thêm Lục Phong kia đi thi cắp theo người trên bảng văn tự dưới một đống sách, thật sự là gây ấn tượng rất mạnh nha.

Bất quá nếu kì tích lặp lại thì không thể gọi là kì tích, con đường văn chương của Lục Phong lúc nào cũng thê thảm, so với học sinh tiểu học còn phải xí hổ, cho hắn điểm vừa đủ đậu thôi cũng đã cắn rứt lương tâm lắm rồi. Tuy rằng điểm của tôi cũng không cao, nhưng đó là do có tài mà không gặp thời, nhân loại chưa nhận thức được tài năng, so với loại thối nát kia chắc chắn không cùng đẳng cấp. Lục Phong cũng biết rõ nên đã sớm mang chân gà đậy kĩ trong hộp đến trước mặt tôi, một bên còn thực chân chó lấy quạt phẩy phẩy cho tôi (lúc đó đã cuối tháng 11, đứa nào cũng quấn trên người áo bông dày cộm)

Nghĩ đến bài của mình phải viết rập theo khuôn “thế hệ thanh niên tốt sống trong chế độ xã hội chủ nghĩa” thật chán muốn chết, cuối cùng tôi hạ quyết tâm, sẽ giả bộ ruột đau như cắt mà đem mấy chuyện bất công trong thi cử ra mà tố giác, mổ xẻ rồi lại tự kiểm điểm, cuối cùng tha thiết hô hào, “Học sinh là mầm non tương lai của Tổ quốc, là rường cột nước nhà, là nhân tố xây dựng chủ nghĩa xã hội, tuyệt không thể lầm đường lạc lối.”

Vì là viết thay cho Lục Phong, nên đầu bút lông vừa chuyển, đã vô cùng thống khoái nhiệt liệt mà rủa xả cái gọi là chế độ giáo dục.

“Suy xét cho kỹ càng, có thể thấy rõ vấn nạn tiêu cực trong thi cử đang dần lan rộng ra khắp nơi, thậm chí còn trở thành chuyện thường ngày ở huyện, phải chăng đã đến lúc lo lắng cho thế hệ tương lai con em chúng ta…”

“Nào là vấn nạn ‘con ông cháu cha’, nào là vấn nạn ‘nhà mặt phố, bố làm quan’, không có thực lực nhưng dựa hơi vào gia đình cũng có thể vô được trường điểm trường chuyên như bao người khác. Xét theo góc độ giáo dục, em cho rằng…”

“Lại nói, quốc có thái thì dân mới an, chính trị và luật pháp không ổn định thì mặt bằng chất lượng cuộc sống của người dân cũng không thể nâng cao. Gian lận trong thi cử trách nhiệm không chỉ nằm ở học sinh, mà còn do hệ thống cải cách giáo dục tồn tại cả chục lỗ hổng, vẫn chưa thật sự thiết thực và áp dụng triệt để…”

Linh tinh lang tang một hồi, toàn bộ đều là những lời không sợ chết, mắng đến sướng rơn người. Lục Phong xem tôi phóng bút đến nước chảy mây bay, chỉ trong thời gian ngắn mà văn chương đã lai láng dạt dào lắp đầy mặt giấy, nhìn đến ngây người, nào biết tôi đang đổ tội (bán cái) cho hắn.

Viết xong tôi vừa gặm chân gà vừa cười phớ lớ, Lục Phong baka cũng không thèm nhìn tới nội dung, ký xoẹt phát rồi bỏ vào cặp, chuẩn bị ngày mai mang đi nộp.

“Tiểu Thần, cậu đừng mang cái kính này nữa, rất khó coi.” Đây là điển hình cho cái thứ “qua cầu rút ván” này.

“…” Tôi chùi chùi miệng, “Xấu che tốt khoe, không đẹp nên mới phải đeo kính.” Mặc dù con trai không quan trọng ngoại hình, nhưng nhiều lần bị Lục Phong nhấn mạnh bộ dạng tôi không đẹp, trong lòng vẫn không thấy thoải mái.

“Thử đi, dù sao cũng không tệ hơn bây giờ.”

“…” Tôi quay đầu đi không thèm lý tới hắn.

“Đúng rồi Tiểu Thần, tôi cũng không biết cậu bỏ kính ra sẽ như thế nào, cho tôi xem đi.”

“Không được… rất khó coi, mắc công hỏng mắt cậu.” Bộ dáng xấu không phải lỗi của tôi, không cần thiết phải khoe ra.

Thình lình thấy hoa mắt, kính đã bị Lục Phong lột xuống. Tôi cận đến mắt trái 3,75 mắt phải 4,25 (độ này cũng duy trì cỡ bảy, tám năm gì đó), hơn nữa ít khi tháo kính, tự nhiên mất đi thấu kính phụ trợ, trước mặt một mảnh mơ hồ, mắt trừng mờ mịt miệng hơi hé ra.

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, một lúc lâu sau mới nghe thấy tổ trưởng ký túc xá Tiểu Thượng cười hai tiếng, nói rằng, “Tiểu Thần… kỳ thật cậu cũng có thể coi là dễ thương mà.”

Lục Phong đeo lại kính cho tôi, “Quên đi, cậu vẫn là cứ mang nó thì hơn.”

“Đã nói là khó coi mà.” Tôi cười mỉa. Không hiểu tại sao nghe Lục Phong đánh giá như vậy trong lòng có điểm không vui.

Không thể không thừa nhận Lục Phong là người đẹp nhất trong đám nam sinh cùng cấp. Bởi vì mang trong người dòng máu lai nên ngũ quan hình dáng so với người bình thường rất nổi trội, lại có vẻ anh khí bức người. Chính mình mà đứng với người đẹp trai như vậy khó tránh khỏi tự kỷ, tôi tự an ủi mình.

Kỳ thực trong lòng vẫn trộm hy vọng Lục Phong không cảm thấy tôi quá khó coi.

Lục Phong cười cười. Chờ cho những người trong ký túc xá lục tục rời khỏi để lên lớp chuẩn bị buổi tự học muộn, hắn ghé sát vào tôi, nhắc nhở, “Sau này đừng để người khác thấy bộ dạng không mang kính của cậu nhé.”

“Biết rồi.” Tôi hơi sẵng giọng. “Tôi không thất đức đến nỗi không việc gì làm ra ngoài dọa người đâu.”

Lục Phong cười lớn hơn. “Cậu hiểu ý tôi à?”

Tôi bực bội đẩy hắn. “Biến đi. Tôi muốn tự học một mình. Chê xấu thì phắng ngay chỗ khác, đừng có xớ rớ ở đây, kẻo lại bảo tôi dọa cậu.”

Hắn bỗng nhiên giữ chặt lấy tôi, cúi đầu xuống bên tai tôi hạ giọng, “Ý tôi là, vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ đó của cậu, tôi liền muốn hôn.”

“Cậu, cậu, đồ thần kinh!” Tôi ngây người nửa ngày, mặt nghẹn đỏ lừ, thẹn quá thành giận.

Lục Phong cười ha ha.

Tôi quay mặt đi không thèm dòm cái mặt hí hửng đó, buồn bực thu dọn tập vở chuẩn bị đem đi ôn.

“A? Vớ của tôi đâu?” Lục Phong cúi đầu nhìn đông nhìn tây.

“Tôi giặt rồi.”

Tên con trai này bề ngoài ra vẻ ngăn nắp bao nhiêu, bên trong lại lôi thôi bấy nhiêu. Vớ chưa bao giờ chịu giặt, dùng xong đôi nào lại nhồi đôi đó dưới gối, đến lúc toàn bộ đều dồn một cục ở đó, khi cần xài lại khẩn cấp chọn một đôi ít bẩn ít hôi nhất ra mà dùng. Hơn nửa học kì chưa bao giờ thấy hắn giặt vớ một lần, tôi dám cược là chỉ cần lấy đại ra một đôi thôi cũng đủ thối chết người rồi. Đêm đêm ngủ giường trên tôi chẳng thể nào chịu nổi cái mùi kinh khủng này, thế mà hắn cứ tỉnh bơ. Nhân lúc hắn ra ngoài mua chân gà tôi liều mạng moi hết đống vớ đó ra giặt sạch, phơi phóng cho khô ráo.

“Cậu giặt rồi?” Lục Phong ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt quái dị.

“Sao, có chuyện gì?” Tôi bắt đầu nghi ngờ, không lẽ hắn giấu của trong cái đống đó, cái mặt kia thật đúng khủng bố quá mà.

“Tiểu Thần giặt vớ cho tôi?”

“Đúng thế.” Tôi đần mặt ra.

“Tôi thật yêu cậu đến chết mất!” Lục Phong liền nhào tới, tôi không né kịp bị hắn ôm sát rạt, dùng sức hôn một cái lên mặt.

“Cậu đồ biến thái!” Tôi sợ đến mức tim đập chân run.

“Chính thế.” Lục Phong cười tủm tỉm. “Lại đây cho hôn cái nữa nào.”

“Mơ đi cưng.” Tôi đem mớ sách hóa dày cộm nện lên mặt hắn, hắn bèn thuận thế đè tôi ra giường giở trò dê xồm.

“Á, tha mạng!” Tôi đầu hàng. “Nhột quá…” Chưa dứt lời đã bị sờ đến thắt lưng, nhịn không được cười lăn cười bò.

“Sợ nhột ha?” Lục Phong cũng cười. “Chỗ này thì sao? Chỗ này? Chỗ này nữa?”

Bị hắn đụng đến chỗ nào y như bị điện giật tê rần chỗ đó, tôi cuộn người như con tôm cười đến ngạt thở.

“Tiểu Thần, cậu thực mẫn cảm.”

“Sợ nhột là sợ nhột, đề nghị không dùng từ dễ sinh hiểu lầm .” Tôi đứng lên, ngó hắn khẽ cắn môi, vẻ mặt phức tạp nhìn tôi, đôi mắt màu hổ phách lấp lánh tia sáng.

“Này, nhìn vậy là có ý gì hả? Đầu bị chạm mạch ở đâu à?”

“Không có gì.” Hắn mang đôi giầy Nike của mình vào, cầm cặp lên. “Đi học thôi.”

Hết chương hai. 

*Note: cái đoạn bạn Thần làm văn thật là thử thách khả năng chém gió của bạn Can nha =..= may mà bạn Can vừa xong môn tư tưởng HCM, không thiếu những từ ngữ phản động  =)))) có cảm giác sau khi hoàn cái này bạn sẽ được lên cái lé-vồ chém gió đại cao thủ quá =))))

2 comments:

Anonymous said...

Thank ban da edit minh cung thich truyen cua lam lam bo nay bao nhieu tap zay ban

Joyce said...

mình rất thích cái note của bạn :))

Post a Comment