Quy Đồ
-归途-
~ Đường về ~
.Lam Lâm.
| c h ư ơ n g b ố n |
Giống như trong một bài văn khuôn mẫu mà học sinh tiểu học hay viết, những lúc thế này luôn xuất hiện một bạn cảm tử quân tựa Lôi Phong [1], đảm nhiệm vai trò giúp bạn trẻ khuyết tật vượt khó, không ngại gian lao, băng đèo vượt suối, cõng bạn đến trường.
Bất quá ngày xưa có Lôi Phong, ngày nay có Lục Phong.
Ban đầu sống chết gì tôi cũng không chịu để hắn cõng mình đến trường. Cái lý do trẹo chân vì trượt patin cũng chẳng hay hớm gì, tôi làm sao có thể vênh vang mày mặt mà thượng trên lưng Lục Phong cho nhân loại chiêm ngưỡng chứ hả? Hơn nữa trên cao gió lạnh, Lục Phong cao như thế, rất là gây sự chú ý đó nha.
Nhưng khi đó đã gần cuối kì, bài vở rất quan trọng, tôi không thể nào bỏ được. Thế là Lục Phong kiêm thêm nghề cửu vạn, còn tôi thì trở thành hàng hóa khuân vác.
Từ ký túc xá đến giảng đường cũng chả bao xa, đại khái là bậc thang hơi nhiều. Có người làm đại thiếu gia sướng quen rồi, làm gì biết đến hầu hạ người khác. Nó cõng người mà còn hơn là tải lựu đạn, không quăng mạnh xuống giường khiến tôi khóc thét, thì cũng hết va cầu thang lại đập vào vách tường.
“Mợ nó cậu tưởng tôi là bao cát à?”
Tôi đếm trên người không biết bao nhiêu vết bầm, xổ nho với hắn.
Lục Phong phụ trách xoa dầu, coi như chỗ nào trên người tôi-sờ-được-đều-đã-sờ-tuốt.
“Tôi muốn người đầu tiên mình cõng phải là một em xinh đẹp như tiên, giờ bị cậu cướp mất rồi, còn kêu ca cái gì nữa.”
“Này, đừng có mà trọng sắc khinh bạn nhá, tôi không phải là mỹ nữ, thì cũng được coi là mỹ nam chứ bộ.”
“Lại đây, há mồm ra.” Lục Phong mở hộp cơm. Giờ đến ba bữa cơm cũng phải do hắn đích thân phục vụ.
“...” Tôi không tự nhiên né đầu đi chỗ khác, “Tôi bị trặc chân chứ có phải bị liệt nửa người đâu mà cậu phải mớm cho ăn.”
“Lắm lời, há mồm ra.”
“Không cần!”
Tiếc rằng hắn tiên hạ thủ vi cường, không nói nhiều bóp cằm tôi mà tọng cơm vào.
Tôi biết mặt mình nhai cơm cũng không đẹp đẽ gì, nhưng hắn cũng đâu cần chăm chú nhìn miệng tôi như vậy chứ.
Gian nan cực khổ đợi hắn đút cho ăn xong, lại tới màn giúp tôi lau miệng.
“...Này, cậu tính lau đến bao giờ hả?” Sắp bị chà đến môi sưng vù luôn rồi.
“Chỗ này còn bẩn chút.”
Chùi thì chùi, dí mặt lại sát rạt vậy để làm gì hả?
Trên bàn của Lục Phong lúc nào cũng có thư tình chất đống.
“Hừ, các bạn gái đúng là bị mờ mắt rồi, trai đôn hậu chất phác đầy tiềm năng sờ sờ ở đây không thích, lại đi thích người như cậu.” Tôi không nén được ghen tỵ.
“Hơ, ghen à?”
Trúng tim đen. Tôi oán hận nhìn hắn.
“Không lẽ chưa từng được em nào tỉnh tò?”
“Có gì lạ đâu.” Tôi bốc hỏa. “Suốt ngày kè kè với cậu, bao nhiêu hào quang của tôi đều bị cậu chặn hết rồi, các bạn nữ làm sao biết đến sự tồn tại của tôi chứ hả? Không được, về sau tôi phải tránh xa cậu 100 mét mới được.”
Tôi nói không ngoa, thực sự ở bên Lục Phong tôi cứ như là Invisible man, cơ bản là không chọi nổi với hào quang của hắn.
“Cậu dám!” Hắn bỗng dưng lạnh mặt. Tôi vốn gan nhỏ lại sợ rầy rà, vội vã lắc đầu, “Không dám không dám.”
“Tiểu Thần.” Lục Phong ngồi cạnh bên, theo thói quen ôm lấy vai tôi. “Cậu muốn quen bạn gái?”
“Dĩ nhiên...” Hắn trừng phát làm giọng tôi nhỏ rí lại, “Không phải...” Tôi còn chưa đến độ tuổi sung mãn gì đó, đối với con gái cũng không mơ mộng nhiều, đơn giản là thích có gái theo để thỏa mãn sĩ diện con trai thôi.
“Mình giao kèo với nhau đi, nếu tôi không quen bạn gái, thì cậu cũng không được thích ai hết.”
Giao kèo gì mà nghe khập khiễng vậy, thực tế mà nói, cái tên Lục Phong này không cần đi đâu thả dê cũng có một đống em bu lại rồi, còn tôi, sợ đến lúc chạm vào ngón tay con gái thì hắn đã có một đống nhóc tỳ ôm chân kêu ba ba rồi.
Tôi không nói gì gật đầu. Lục Phong cười cười, đem mớ thư không hề xem qua tống tiễn vào thùng rác.
Hết chương bốn.
[1] Lôi Phong (Lei Feng): 1940 – 1962, là một chiến sĩ cộng sản dưới thời bác Mao Trạch Đông ‘__’ một nhân vật kiểu mẫu điển hình, sau khi ảnh chết thì bác Mao có làm cái chiến dịch gọi là “Học tập theo đồng chí Lôi Phong” năm 1963 (nghe như sống và học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh nhỉ :)))
Đây là chưn dung của ảnh x”D

3 comments:
Nhược thụ? :"3
Sao chap này ngắn thế :))
"Mớm" khác với "đút" nhé, theo tình huống trong truyện, "đút" sẽ sát nghĩa hơn (trong câu thoại của bạn Thần). Phòng hờ trường hợp bạn cố tình dùng chữ này thì mình sẽ nói, chữ "mớm" nó rất chi là mờ ám, mà Tiểu Thần lúc này vẫn còn rất ngây ngô XD.
Đoạn đầu tiên bỏ chữ "học" ở cuối câu đi, nghe sẽ thuận tai hơn.
----Thế là Lục Phong kiêm thêm nghề [cửu vạn], còn tôi thì trở thành hàng hóa khuân vác.
Nếu thay [cửu vạn] = [bốc vác], đọc lên cả câu sẽ có cảm giác như đang chơi chữ :D
@Kij: vì tác giả chia thế ' ' thấy có tương lai nhược thụ dễ sợ *rầu rĩ* đang cố gắng giảm bớt cái sự nhược đó đi =_=
@Triều: giờ mới nhớ ra ý nghĩa chân chính của chữ mớm :"> nhưng vẫn thích dùng x"D dù sao bạn Thần cũng dốt văn mà, chắc ko phân biệt được sự khác nhau đâu *ngụy biện trắng trợn =)*
Đã sửa chữ học :">
Chữ cửu vạn đúng là cố tình =) từ gốc là phu khuân vác, nhưng thay bằng cửu vạn cho nó có vẻ nguy hiểm =)))))
Post a Comment