Wednesday, 9 February 2011

Quy Đồ [6] [7]

Quy Đồ
-归途-
~ Đường về ~
.Lam Lâm.

| c h ư ơ n g s á u |

Buổi sáng, tôi chong cái mặt gấu trúc ra ngồi trước bàn đợi cơm, Diệc Thần vẫn ngồi trong phòng ôm đờn tỳ bà, à nhầm, đàn ghita, bố mẹ thì đang hú hí trong bếp nấu nướng.

Phong cách ăn uống nhà tôi thật đúng khác người, ba bữa đều ăn cháo, chỉ có độ loãng độ sệt khác nhau. Đồ ăn cũng kì quái, thường thường buổi sáng sẽ ăn món cháo trắng, kèm theo chân gà hoặc cua lột.

Có người gõ cửa. Ai da, tết nhất mà mới bảy giờ sáng đã gõ cửa nhà người khác là thế nào.


“Tiểu Thần, ra mở cửa, người ta mang sữa đến thì lấy tiền trên bàn đưa cho.”

Lại thế, từ lúc chúng tôi về nhà mẹ bắt đầu đặt sữa tươi mỗi ngày, gặm hết đống cua đó là phải uống sữa, thật nói ra sợ chẳng ai tin.

Tôi mở cửa, một tay dúi tiền một tay đoạt lấy cái gói của chú giao sữa, vừa mới khép lại đã nghe thấy tiếng đập cửa liên thanh.

Ông chú này phiền nhỉ, chuyện gì thì cũng phải giải quyết một lần cho dứt điểm chứ.

Tôi giận cá chém thớt mở cửa ra, “Chú hai à…”

“Chú hai? Tôi trẻ trung thế này mà dám kêu là chú hai?” Tên con trai cao lớn đứng áng ngay cửa kia, miệng cười lộ vẻ xấu xa, “Có phải căng da bụng chùng da mắt không? Tôi phải thức từ lúc 4 giờ, đón xe chuyến 5 giờ đến đây để thăm cậu, thế mà lối cũng chặn không cho vào là đạo lý gì đây?”

Tôi đơ như phỗng nửa ngày, mặt đỏ bừng không nói nên lời, chỉ có thể dùng sức cho hắn một quyền, rồi cảm thấy chưa đủ đô, bèn bồi thêm một cước.

Lúc hắn đi vào mới phát hiện trong tay là hai miếng đậu hủ.

“…” Tôi ngơ ngác hỏi, “Cái này là…”

“Thì lúc ấy chưa có hàng nào dọn ra cả, chỉ có mỗi sạp bán đậu hủ, tôi muốn hỏi đường thì phải mở hàng cho họ rồi.”

Cho nên lễ vật ra mắt cha mẹ tôi của Lục Phong là hai miếng đậu hủ.

Vừa đúng lúc hai người đó cần dùng đậu hủ nấu ăn mà nhà hết sạch, đang rầu rĩ không biết sai em culi nào lội xuống 5 tầng lầu để mua, thấy vậy liền vui ra mặt, còn khen Lục Phong có lòng.

Cả ngày dài tôi và Lục Phong tránh ngồi một chỗ với nhà, bèn chui vào ốc đảo nhỏ của tôi , ngồi đối nhau trên giường nói chuyện phiếm, lúc cạn chuyện thì nhìn nhau cười. Tôi lục lọi mấy thứ yêu thích mình sưu tầm được mang cho hắn coi, mà những thứ đó kỳ thực đối với Lục Phong chẳng có gì lạ lùng, tuy vậy hắn vẫn tỏ ra phấn khởi, nép sát vào người tôi, tay vòng qua thắt lưng, cằm gác lên vai tôi xem mấy bức tranh và mô hình. Hơi thở ấm áp phảng phất phả vào tai tôi, cảm giác nhột nhạt.

Đến tối, chúng tôi lưu luyến chia tay chia chân, bố mẹ tôi bèn nhiệt tình mời Lục Phong ở lại qua đêm, hắn từ chối một chập mới “miễn cưỡng ở lại”, hừ, bày đặt làm màu.

Tôi vô cùng hào hứng nhanh chóng chui vào chăn chờ Lục Phong, nhìn hắn từ từ cởi bỏ áo khoác dày sụ ra. Lục Phong lớn hơn tôi bốn tuổi, cơ thể phát triển tốt, vóc dáng hơi gầy nhưng cao ráo, còn tôi thì cứ phải cố gắng bò lê bò lết sao cho cao hơn, nhìn thấy vậy không khỏi ngưỡng mộ thầm.

“Nghĩ gì vậy?” Hắn ngả đầu vào vai tôi.

“Đang nghĩ mẹ cậu cho ăn cái gì mà cao thế không biết.”

“Ngưu tiên.” [1] Hắn cười siêu đen tối.

“Láo toét, ăn cái đó mà cao cái nỗi gì.”

“Thì chỗ đó dài..”

“Hừ..”

Có lẽ vì sợ lạnh, mà chúng tôi mặt đối mặt ôm nhau ngủ.

Hơi ấm tỏa ra từ Lục Phong, truyền đến tôi một cảm giác dễ chịu lạ lùng.

Lục Phong ở đến hai ngày mới về. Bố mẹ tôi đều rất hoan nghênh, chỉ có mỗi Diệc Thần là hơi hơi lộ vẻ đối địch, “Anh à, đừng có suốt ngày chơi với anh ấy mà quên luôn em nha.” “Mới 6 tuổi em với anh đã chia phòng, sao ảnh lại được ngủ chung với anh chứ?” Này, tôi thừa nhận là chúng tôi có chút xíu gọi là brother complex, nhưng cũng không có gì vượt quá giới hạn nha.

Trước khai giảng hai ngày, tôi không dằn lòng được mà quăng Diệc Thần bay biến đi, cấp tốc quay về trường. Vừa đẩy cửa túc xá ra cũng chính là lúc Lục Phong buông hành lý xuống, nghe tiếng động, hắn xoay người lại, lộ ra vẻ mặt cười rạng rỡ.

“Tiểu Thần, tôi mang cho cậu chocolate nè.”

“Lục Phong, tôi mang cho cậu chà bông nè.”

Cùng đồng thanh hô, cả hai nhìn nhau cười rộ.

Chà bông mẹ tôi làm, mỗi một sợi đều có đường kính siêu nhỏ chỉ bằng một milimet, chà bông đóng hộp ngoài chợ so ra còn dày hơn gấp mười lần. Trình độ thượng thừa này cũng sánh ngang với việc mẹ lấy áo len cũ của tôi chế lại thành bao tay, lấy bao tay chế lại thành vớ, lấy vớ chế lại thành khăn quàng cổ, đáng sợ như nhau. Hồi đó Lục Phong đến nhà tôi chỉ thuận miệng tán một câu khen ngon, mẹ tôi lại vì mười năm mới được nghe khen một câu, liền coi Lục Phong như tri kỷ, hạ lệnh tôi phải cung kính mang đến dâng lên cho hắn.

Nằm trên giường với hắn, vừa nghe CD, vừa nói chuyện phiếm nhân tiện bồi luôn cái dạ dày. So với chocola Thụy Sĩ thì chà bông của mẹ đúng là một trời một vực, tôi vô cùng thòm thèm luyến tiếc chậm rãi nhấm từng chút phiến kẹo ngon lành tinh nguyên trong miệng, vị ngọt đắng lan ra thật khiến người phát nghiện, loáng một cái, hộp kẹo đã hết nhẵn.

Tôi vừa bỏ viên kẹo cuối cùng vào miệng, Lục Phong đã la bài hải, “Nè nè nè, chừa cho tui một miếng đã chứ.”

“Hết rồi cưng.” Tôi cố tình chơi xấu hé miệng ra. “Còn đây nè, lấy không?”

“Lấy.” Hắn thực sự xoay người lại, nâng mặt tôi lên, môi dán chặt lấy môi tôi.

Tôi đi từ ngỡ ngàng cho đến bàng hoàng, ngơ ngác mặc cho đầu lưỡi hắn chạm vào lưỡi mình, đoạt lấy viên kẹo đã tan một nửa kia.

Nuốt viên kẹo kia xuống, hắn nửa thật nửa giả cười nói, “Ậy, ăn ngon thật.”

Trên môi và lưỡi tôi còn vương lại cảm giác mềm mại ấm áp, tựa như vừa bị thả bom oanh tạc, máu không lên được đến đại não, mặt đỏ lựng lên không nói được lời nào.

“A a đỏ mặt kìa.” Lục Phong cười đến đáng ghét. “Ôi em thật là ngây thơ.”

Luc này tôi mới kịp nhận ra là hắn đang lấy mình ra làm trò đùa, thẹn quá hóa giận, nhặt lấy gối hỗn loạn đánh lên đầu hắn, “Con mẹ nó, đùa này, đùa này, đi chết đi!”

Hắn vừa cười vừa trốn, “Vui thật nha, sao lại giống con gái thế, vậy mà cũng đỏ mặt.”

Tôi xị mặt ném gối xuống đầu hắn, không thèm lý tới nữa.

Loại đùa giỡn mập mờ này chẳng những không dừng mà ngày càng trầm trọng hơn, cứ mỗi khi cùng một chỗ, nhân lúc tôi không để ý thì tay hắn lại ở trên eo trên đùi táy máy sàm sỡ một phen, càng lúc càng lắm trò. Mặc cho tôi đỏ mặt quýnh quáng lên, hắn chỉ cười ha ha, “Vui một chút, đùa một chút thôi, để ý quá làm gì.”

Tôi và hắn không giống nhau, hắn cái gì cũng có thể cho là đùa, còn tôi cái gì cũng có thể cho là thật.

Hết chương sáu.

[1] Ngưu tiên: cái ấy của con trâu T_T định để là “dzái” nhưng thấy thô bỉ quá nên thôi : )) dù sao mặt em cũng chưa dzầy đến độ đó : ))

Vâng, đùa cái kiểu này thật là ba trấm, phải tay em thì em cắt trym có ngày : ))

| c h ư ơ n g b ả y |

Nhà vệ sinh nam ở khu ký túc xá chỉ có một cái, trong đó chia ra làm ba khu, gồm có phòng tắm, toilet và chỗ rửa tay. Trong phòng tắm có nhiều vòi sen, không phân cách. Tôi và Lục Phong vẫn thường chọn hai vòi cạnh nhau để vừa tắm vừa nói chuyện, nhưng vì gần đây hắn cứ thích giở trò vô vị, nên không khí giữa hai đứa có phần gượng gạo, trong lúc tắm so với hồi trước im lặng hơn nhiều lắm.

Trong phòng tắm lúc này không có ai, tôi chỉ lo gội đầu, Lục Phong đứng kế bên xả nước ào ào, đột nhiên xổ ra một câu, “Tiểu Thần, mông cậu thiệt là vểnh nha.”

Tôi giật mình, xấu hổ quay lại, dùng khăn tắm lau hết bọt trên mặt đi, né tránh tầm mắt của hắn. “Bớt đùa vô duyên đi.”

Hắn vẫn chai lì nói tiếp. “Có ai nói là chân cậu rất đẹp không? Vừa dài vừa thẳng tắp nhé.”

“Tôi nói là dẹp kiểu bậy bạ đó đi mà.”

“Cùng lắm thì cho cậu nói lại đấy.” Hắn cười.

Tôi trộm liếc qua thân thể trần trụi của hắn, vội rũ mắt xuống, “Quên đi, so với cậu tôi không hạ lưu bằng.”

Trong lòng có chút hoảng hốt, tôi vội vàng lau khô người qua quýt. Lục Phong đã mặc đồ tử tế xong đứng chờ, giả bộ thần không hay quỷ không biết, dùng ánh mắt gian tà quét qua quét lại trên người tôi.

Tôi mặc xong quần, ngẩng đầu lên trừng hắn, “Nhìn cái gì, thủ đoạn vừa thôi.”

Hắn cười xấu xa. “Tôi chính là thích thủ đoạn ấy, vậy thì sao?”

Không kịp trốn, hắn đã xáp lại gần, dùng lực không nhẹ ác ôn nhéo ngực tôi một cái, tôi đau đến “Á” lên một tiếng, “Làm cái gì!”

“Sao vậy, giận hử?” Hắn cười như không có gì. “Chỉ là đùa thôi, đừng có nhỏ mọn như vậy chứ.”

“Đau quá, cậu ra tay nặng vừa thôi.”

“Thật à?” Hắn vẫn tỏ vẻ chuyện chẳng có gì, tiếp tục cười.

Buổi tối nằm trên giường, ngực đau đến không ngủ được, cởi bỏ áo ra, thấy đầu ngực đã sưng lên, mơ hồ có chút máu. Sức mạnh của Lục Phong thật đáng sợ. Tôi không hiểu được sự thô bạo của hắn, càng khó tha thứ cho việc hắn đối với tôi hiện tại, cợt nhã lỗ mãn, giống như một tên ong bướm ra sức trêu ghẹo gái nhà lành.

Nhưng hắn là bạn tốt nhất của tôi, vì chuyện này mà sứt mẻ tình cảm, không khỏi có chút.. chuyện bé xé ra to.

Lục Phong ngày càng càn quấy, trước mặt mọi người vẫn luôn động tay động chân, tựa hồ lấy vẻ mặt thất sắc của tôi làm trò vui.

Một buổi tối giờ tự học, con trai tụm lại buôn chuyện với nhau, mà con trai với nhau dĩ nhiên đề tài chỉ có con gái, xả tới xả lui đến hết ý, bỗng một người hướng Lục Phong nói, “Lục Phong, cậu có muốn cùng bà xã mình ‘biểu diễn’ cho bọn này rửa mắt không?”

“Bà xã” Lục Phong, ngoài tôi ra còn ai.

Những người khác cười vang, tôi sa sầm nét mặt, Lục Phong ngồi ở mép giường quay mặt đi soạn tập vở, vờ như không nghe thấy.

Nào ngờ hắn lại đáp ứng “Được”, thật sự dùng chút lực ép tôi xuống, xoay người đè lên thân tôi trên giường.

Âm thanh huýt sáo tán thưởng vang dội đến mức suýt văng nóc nhà đi, Lục Phong dùng một tay khóa cứng hai tay tôi, tay còn lại không do dự gỡ bỏ nút áo.

“Lục Phong! Đừng quá trớn!” Tôi gấp gáp, giận dữ.

Áo bị lột đi, sáu người kia vẫn phấn khởi hò reo liên tục, vẻ mặt Lục Phong tựa tiếu phi tiếu, tay trên người tôi sờ soạng. Tôi không biết hắn định đùa đến bao giờ mới chịu dừng lại, dù không có khả năng thật sự đến mức kia, nhưng trước mặt mọi người bị đùa bỡn vô lực như thế, tôi cắn chặt lấy môi liều mạng vùng vẫy.

Bỗng dưng tay hắn tiến đến tháo thắt lưng ra, mặt tôi trắng bệch, “Lục Phong! Quá đáng rồi!”

“Lục Phong, nhanh lên!”

“Đè ra, ha ha..”

Đám bạn ngây ngô kia, thật không biết đâu là giới hạn phải dừng.

“Lục Phong, tôi giận thật đấy.” Tôi xuất đòn quyết định.

Hắn dường như kẻ mất trí, tay tiến vào trong quần, một phen nắm lấy.

Tôi như bị điện giật hét ầm lên, sức mạnh không biết từ đâu có giẫy ra khỏi sự kìm chế của hắn, mạnh mẽ cho hắn một cái tát.

“Khốn kiếp.” Tôi run rẩy, nghiến răng nghiến lợi nói.

Đến lúc này mọi người mới nhận ra đã đi quá xa.

Im lặng bao trùm, lát sau Tiểu Thượng mới lên tiếng hòa giải, “Tiểu Thần đừng khóc mà, Lục Phong chỉ hay đùa thôi.”

Lục Phong ngơ ngác nhìn tôi, cuối cùng mới lộ ra chút vẻ bất an.

“Đi đi.” Tôi tức giận đẩy hắn ra. “Cút ngay đi.”

“Tiểu Thần, tôi chỉ…”

“Chỉ là đùa thôi phải không? Vậy thì cút đi, đi tìm người khác mà đùa.” Tôi quẹt nước mắt, nhặt lấy kính rơi xuống đất, rời khỏi giường hắn. “Phiền đại thiếu gia đây tùy tiện kiếm ai đó bày trò vui cho tốt, đừng cứ mãi mang tôi ra làm trò cho người cười.”

Hết chương bảy.

*Note nhảm te tua:

Hình như bắt đầu có chút ngược, hết đất cho em bựa : )) Bạn chẻ Phong tuy nhan sắc có hạn nhưng thủ đoạn vô biên : )), hết ngắt ti em nhỏ rồi đến đè công khai, có vẻ như bạn thuộc máu S : ))

Tình hình là em đã đọc quyển đầu và quyển cuối xong (chừa hai quyển giữa cho nó kích thích : ))) thấy quyển cuối hơi quằn quại, nhưng không đến nỗi nào là một. Hai là, cảm thấy cho quyển đầu màu hường thật sáng suốt, thuở mới yêu của hai bạn chẻ : )) sang quyển hai là chuyển sang màu tím rịm rồi =)

1 comments:

Anonymous said...

Cúi cùng bạn đã ra chương mới , thanks bạn

Post a Comment