Just for releasing stress ='=
Nhiều khi thấy nhiều cái trên FB chỉ muốn la lên, "Quát đờ Phước!?"
Hối hận trăm nghìn lần vì đã like cái hội đó. Sau đó lại tự xỉ vả bản thân vì đã unlike lại like tiếp chỉ vì cái poll nhảm nhí đó '_' ='= đúng thật là bệnh của Nhân Mã là nhiệt tình thái quá + k kìm chế được cảm xúc khi nhìn thấy cái mình yêu thích.
Mà kết quả thì sao!? Cảm thấy người mình thích bị sỉ nhục, đúng là so Phước =))
Hầy, mình mặc kệ, mình đúng là k muốn tỏ vẻ grow up hay mature cái khỉ gì đó, mình rất childish, rất bitchy =)) cho nên mình phải viết cái bài này để xả =)) mà lại đang nghe Sorry seems to be the hardest word của chú Elton John hát nữa chứ, cứ là thê lương, tâm trạng vật vã =))
Không biết có phải tác động của I am the best ko mà dạo này có cảm giác sống lại cuộc đời của một bựa nhân chân chính :)) mặc nhiên là nhìn thấy mấy cái u tềnh sẽ có phản ứng vô cùng kỳ thị *ngáp* Hôm nay được em mía dí cho cuốn Quy luật vũ trụ :)) đọc sơ sơ quá thấy nói Nhân Mã rất thích tự do, ghét ràng buộc, ghét quy tắc blap blap :"D
Công nhận cũng đúng thiệt nha. Mình thấy 'du' nào mà quy tắc với luật lệ với định kiến nhiều bá láp là mình thấy mệt = =' chẳng khác nào mang dây buộc mình, tự mình bỏ lỡ cơ hội để biết nhiều cái hay ho #; rồi nại các 'du' chỉ biết một mà ko biết hai, bắt đầu chê bai nọ kia, nói như biết cả hai, nghe thiệt đúng nhức nách; rồi nại các 'du' suốt ngày cứ bô lô ba la những điều hay lẽ phải trong khi bản thân cũng chả tốt đẹp hơn ai, đạo đức giả bỏ xừ :"O abc xyz...
Tất cả và tất cả, again and again, everything đều khiến bạn Can chỉ muốn cảm thán: so shit!
Riêng các em nhỏ thì thôi, cơ bản là ai cũng có một thời bồng bột và nông nổi, và mình cũng thế :"> dĩ nhiên cái độ 'ngông' ngày xưa mình ko thể nào = được các em bây giờ. Nhưng các cụ nhà ta đã dạy rồi, áo mặc không qua khỏi đầu. Các em có khôn cũng chỉ là cái khôn của khôn ranh, khôn lỏi, khôn nhà dại chợ. Ví dụ như nhìn cái hội anti hay chửi truyện Quỳnh Dao là mình lại thấy so Phước =)) ok mình biết nó dramatic, nó éo le với sến súa khủng khiếp lắm, nhưng ít ra cái người viết ra cái mớ hổ lốn đó đầu óc có nhiều nếp nhăn hơn các em cả tỷ lần; ngta cũng trải qua lắm thất bại, lắm chông gai, mới có thể một nữ nhân vật mà làm nên nghiệp lớn mà ko phải ai làm được (ờ mặc dù mình công nhận mấy quyển viết sau khi giàu rồi đọc thiệt dzô ziên và chán ngắt), các em có cái 'phước' cách gì mà chê bai!? =)) ràu các em cũng chả chịu nhìn em người đọc là ai, toàn thâm niên bô lão ko, chắc cũng toàn thiếu não hay bị bại não nên mới coi và đọc say mê đến vậy.
Cứ ong ỏng chê bai Kim Dung với Quỳnh Dao cho lắm vào, nào là lỗi thời, phi thực, xin lỗi chứ ko có hàng kinh điển là gốc thì lấy đâu ra chuẩn cho các chú phá cách!? Nghe ăn cháo đá bát vãi.
Cứ mù quáng mà chạy theo những cái mới mẻ, gì cũng bâu bâu vào khen, có ngày mới phát hiện ra mình đã tha về một đống rác rưởi =))
Tại sao trên đời ếch lại nhiều đến thế? Làm mình chỉ muốn đứng lên lấy chảo đập bép một cái, cho các ếch biết rằng dù cho có phồng mang trợn má đến độ nào cũng chẳng thể to bằng con bò được đâu các ếch ạ.
Hóa ra nhạc của chú Elton John cũng kích thích máo chửi kinh thật =)) chứ nghe chú Eminem là máo mình cứ bốc lên dữ dội rồi tắt ngóm luôn =)) rút kinh nghiệm, mai mốt muốn chửi sẽ bật nhạc buồn rầu lên nghe để có feeling chửi =))
Và mình cũng có thể hiểu vì sao chú Eminem có thể bạ đâu chửi đấy như vậy, vì đúng là rất nhiều thứ rất chướng trên cái cõi đời này :))
Cái blog này sắp thành nơi chứa ghẻ của mình rồi =))
Sunday, 21 August 2011
4 comments:
like like =))
ê mà hình như là " khôn nhà dại chợ" :-S
ầu mai gót!!! (⊙ o ⊙)
viết trong lúc bức xúc ngập ngụa nên sai sót chính tả neh =))
ra là nhân mã
Nhân mã thì sao? *dòm*
Post a Comment