Saturday, 30 January 2010

Chịp

Cuối cùng bạn đã coi xong cái Tịch Chiếu Huề Phương Điện.

Và bạn nói thật là bạn ko thích truyện này.

Tử tế mà nói, đây là một truyện đam mỹ có cốt truyện khá tốt. Chỉ tiếc là bút lực của tác giả chưa đủ. Càng cố viết quá đau thương lại càng trở nên gượng gạo, và kịch. Nỗi đau chưa tới, chưa cảm thấy thấm, mà chỉ thấy hồ nghi, “Tại sao lại như vậy? Dường như mình đã đọc sót vài đoạn nào đó.” Từ đầu đến cuối chỉ thấy nhấn mạnh cái tình yêu đầy chất hoài niệm và nỗi đau của anh Dật, còn lại tất thảy đều mờ nhạt. Coi mà không thể ko cảm thấy bức bối với em Nghi, em rất nhạt, dù em là nhân vật trung tâm của câu chuyện. Dù em hơn 10 mấy tuổi nhưng tác giả miêu tả em ngờ nghệch như em vừa lên 5 lên 6. Em đơn giản chỉ là tiếp nhận mọi thứ xung quanh mình mà ko hề có chút chi hồ nghi, ko được giải đáp thì thôi, ko mảy may tìm hiểu. (cả khi em được anh Dật blow job và bắt em a bê xê ảnh bằng tay em cũng rứa :)) ). Đó là phi lý.

Riêng anh Dật, ko hiểu sao mức thâm hiểm của anh thì cao (mức sadistic cũng rứa :))) nhưng experience love của anh lại dưới mức âm? Cái cách anh hành xử khiến người ta cảm giác như anh đang tôn thờ một thứ tình yêu do chính anh dựng lên và như một đứa trẻ đang cố giành quyền sở hữu một món đồ chơi mình yêu thích. Nhưng tác giả thì cứ cố lái anh sang kiểu sống chết vì yêu, thiên trường địa cửu gì gì đó, vừa đầy ích kỷ lại vừa vị tha, cao thượng (ặc!) cụ tỷ là việc anh dùng trăm phương ngàn kế đạp hết mọi chướng ngại vật ra khỏi em Nghi, chỉ để anh có thể ngắm nhìn em mà hem làm gì hết lolz Tóm lại là con người anh được dựng lên rất complicated but simple =)) mà trong mắt bạn thì nó chính là unlogical :))

Nói chung coi cái này rất khiến bạn dễ nổi điên. Ko màng đến chuyện hành văn quá ngắn gọn + tình tiết phi vèo (cái này thuộc đặc trưng của chị tác giả rồi :))), thì trừ nỗi đau của anh Dật ra, mọi thứ đều rất sơ sài, như giọt nước rơi xuống sa mạc, chưa kịp thấm vào cát thì đã bốc hơi mất rồi.

Riêng cái kết thì bạn thấy nó quá đỗi vớ vẩn. Không phải chuyện anh Dật điên giả hay điên thật, mà là cái cách em Nghi nhớ lại quá khứ. Hết sức gượng ép. Cứ như tác giả sau khi thỏa mãn hành hạ anh đẹp giai nghiêng thùng đổ nước xong thì mở mở lượng hải hà, cho anh chút hạnh phúc nhỏ nhoi, nhưng thật ra là một cú chà đạp cuối cùng (lên trái tim fan gơ :))). Rồi cái gì mà em Nghi ko phải chưa từng yêu anh ấy, chỉ là biết mình hem thể yêu anh í như anh í yêu mình, nên phải chà đạp ảnh để ảnh bớt iu mình tý. Rồi gì gì mà anh í như bụi vương vào mắt, để vô mắt thì đau (đau mắt hột :))), lấy ra rồi thì lệ đổ đống (hên là chị tác giả hem ví anh í như con thiêu thân a :))). Nói chung bạn thấy nó sến rện và hoàn toàn ko ăn nhập gì cả :))

Một cái kết hết sức... túng quẫn :))

Kết lại một điều: đã ác thì ác cho trót các bạn ạ. Đừng có vừa đánh vừa xoa, bạn đây không hảo à.

7 comments:

Cheon Mi Wol said...

Em cứ tưởng ss sẽ bình loạn 1 cách "bỉ" để xả đi cái mớ bức xúc chứ. Em gái ss thì cả có blog để xả thế nên cứ để em xả ngoài yahoo cho bạn nào xúi quẩy nghe thì nghe vị :))

1 entry có cái tên nghe thật là "kêu" ah ~~

Xông đất thế thau, em dzọt. Nhảm ràu =))

Can said...

Em nó xông thì cứ xông còn tranh thủ quảng cáo shop nữa nha =))

redfox said...

một là: chỉ coi gần nửa truyện mà đã cực lực dập đầu đồng ý với nguyên đống nhận xét trên của bạn rồi
hai là: không chịu được donggua, không chịu được dụ đồng, và rứt mến bạn tự tử --> giống tôi nhể
hai phẩy năm là: cái chi tiết bạn xuân hát hò trong truyện thực sự tôi cũng rất thích. chính là nó đơn giản không có gì, nhưng khiến cho mình có cảm giác không phải tác giả nào cũng viết được như thế, thể hiện được cá tính phóng khoáng thu hút của nhân vật hay như thế. men ~
ba là: không có hình chibi bạn xuân chắc là do bạn long chỉ thích đè bạn khuynh (ra vẽ) :D
bốn là: chịp cũng là tên vợ tôi ^^, trùng hạp nhỉ

(com cho hết loạt tag danmei)

Can said...

Hề, thấy bạn vô đây vậy chắc là đã bỏ qua cho tớ rồi nhỉ :"D Arigatou~ ^^

redfox said...

ài ~ vô đây là tình cờ
sau nhận ra gia chủ mới thấy hóa ra bạn canh cánh chuyện đó quá, chính tôi cũng còn không để tâm mà ^^

vấn đề là có nhiều ý kiến ý cò trùng nhau nên ngứa mồm phải com dài một chút
he he

tuyethoamanthien said...

Thực ra thì Mộ Dung Phi Dật yêu Mộ Dung Nghi hay yêu tình yêu của chính mình?

Anh yêu người anh yêu hay anh yêu tình yêu của anh?

Đồng ý với bạn Can là đọc cái truyện này xong là nhức đầu dữ dội...

lazidaisylazidaisy4 said...

haizzzzzzzzzz nhắc lại mới nhớ bộ này là bộ đầu tiên mình đọc khi bắt đầu biết về đam mĩ, hồi đó thấy mọi người khen dữ quá nên tò mò nhưng nó cuối cùng ko như mình mong đợi...
Đọc truyện này mới thấm thía câu "Yêu, là một chiếc thang dẫn lên cao", người leo thang đôi khi nhìn lại phía sau cũng tốt nhưng ai mà đảm bảo được những bậc thang đã đi qua sẽ tốt hơn những bậc thang chưa bao giờ bước tới chứ!...
Mộ Dung Phi Dật chính là ngay từ lúc bước lên nấc thang đầu tiên thì đã không bước tiếp nữa rồi...

Post a Comment