- f o r n o o n e -
1. Thế là mình đã ốm hơn một tuần rồi các bạn à :"D Sau khi thuốc thang đã đời, chích thêm 3 phát vào mông thì có vẻ như sắp khỏi, còn khỏi hay không thì chưa biết, vì cơ bản là mình thấy mình cũng ốm thường thôi, chỉ sốt ho sổ mũi làm tới. Nhưng không hiểu sao mãi không dứt, đến khi mình đếm lại thì đã thấy hơn một tuần, dai vãi rùa : ))
Khi ốm con người ta thật là yếu đuối và thích làm nũng, mình cũng một trong số đó ;;) Cứ ngóng xem có ai thấy mình off lâu quá không hó hé gì thì có gọi điện hay gửi mess off hỏi thăm k ;)) con nít vậy đó haha. Ngược lại ốm nên chẳng có việc gì làm ngoài nghỉ ngơi nên tha hồ nghĩ ngợi :"D nghĩ đủ thứ chuyện, nhạy cảm đủ thứ abc xyz : )) Tóm lại là tự sướng tinh thần đủ thứ kiểu, và tự nhiên mình khóc ngon lành, thật là hài hước cao độ :"D
2. Dạo này mình rất là ngại gặp đi học nha :"( một là ngại gặp bạn Hoài Nghi (lý do bạn ấy mang tên này là vì hễ mỗi lần mình nói cái gì là bạn ấy lại trề môi và nhìn mình bằng một ánh mắt đầy-hoài-nghi :"D) sau cái lần mà bạn ấy phán rằng mình cười nhìn ngớ-ngẩn, làm trái tim của mình tan xác như trúng lựu đạn, mình thiệt tình rất muốn hát bài "người yêu ơi vẫy tay biệt ly" với bạn ấy ghê.
Thứ nữa là mình cũng ngại gặp bạn nhóm trưởng dễ sợ :"( sau cái lần mà bạn ấy phán rằng "mình đặt rất nhiều-hy-vọng vào bạn" và thế là mình quắn đít vì sợ. Trên đời này mình sợ không gì bằng có ai đặt niềm-tin-và-hy-dzọng vào mình, một người thôi là quá đủ rồi. Không lẽ mình phải phun cái câu "Ô hay, ai cho bạn hy vọng mà bạn đặt bậy đặt bạ thế?" ra? Rồi lỡ mai mốt thất vọng thì mình ôm xô hết à? Đời đâu có chuyện phi lý như vậy chứ :-j Có chết cũng phải chết chung chứ, thà chết chứ không hy sinh mà. Mà có hy sinh thì tổ quốc cũng chả ghi công, ngu gì, nhỉ? ;;)
3. Cũng trong thời gian bị ốm, mình tự nhiên nổi máu sắm đồ như khùng như dại :"D ôi lần đầu tiên trong đời mình lướt web coi đủ thứ đồ, muốn mua hầm bà lằng nào quần nào áo nào giày vân vân và vân vân. Còn suy tính xem phải để dành bao nhiêu tiền từ đây đến cuối năm để sắm cho đủ : )) nói chung là mình muốn mình phải khác đi, bản thân mình cảm thấy mình hiện tại thật đáng chán, cứ như là một người đã 20 tuổi nhưng vẫn đang lẩn quẩn đâu đó ở tuổi 15, 16 :"D không hẳn là toàn diện, nhưng mình hiểu một phần nào đó của mình vẫn chưa thoát khỏi những dằn vặt, ám ảnh trong quá khứ.
Nhưng tình hình là đến bây giờ, mọi dự định đó đều đứt cái phựt cả =) không vì lẽ gì hết, như mọi khi, đơn giản là mình không cần nữa, không đếm xỉa tới nữa. Kể cả khi giờ đây, mình có ra làm sao, mình cũng không còn muốn đếm xỉa tới nữa.
Có điều, trong cái list mua sắm điên cuồng đó, mình vẫn còn muốn mua một thứ, là single của người đó :"D dù đã lâu rồi mình không còn dõi theo bước chân him nữa, nhưng dẫu thế nào thì he's a special one, cũng giống như những người còn lại. Anyway, tất cả chỉ là quá khứ, nhiều lúc chỉ cần sống trong quá khứ, đã thấy không cần gì thêm nữa.
4. Câu cuối cùng, hãy học tập tinh thần của Mị :"D khổ đến khi nào không còn biết khổ là gì nữa, mới là đại công cáo thành [-o<

3 comments:
Sis bị ốm sao? Bị lúc nào vậy? Hèn gì mà cả tuần không thấy thò mặt lên yahoo. Vậy giờ đã khỏi chưa vậy? Tĩnh dưỡng nha, đừng có nghĩ nhiều! :x:*
Tính đến thời điểm ss gõ cái rep này cho em thì có thể coi là đã hết : )) chỉ còn ho nhẹ thôi :"> hehe nghĩ nhiều là bệnh muôn thuở rồi em à :">
*đá
Rùa ơi, mình làm cái blog mới mà đau đầu cả đau lòng quá TT_TT
Post a Comment