Thursday, 24 February 2011

Talking to the moon


Sáng thứ 6 rảnh rỗi không có gì làm, lại lên bờ lốc. Thực hiện đúng chủ trương buồn quá thì chửi, sướng quá thì hét :))

Con người ta rất dễ động lòng trước những điều giản dị dù cũ kỹ. Như cái bài Need you now ấy. Chẳng có gì ngoài lặp lại những từ cũ rích 'need you now' với 'alone'. Giai điệu cũng có thể coi là nhẹ nhàng chứ không vật vã thê lương. Thế mà bao giờ KMP chạy đến bài đó em lại rất chi là thức thời rút ra một miếng khăn giấy mà sụt sịt :(

Xong lại nghe album của chú Bruno Mars (đến đây là phải vỗ tay nhiệt liệt khen ngợi bạn Bum, vì tinh thần k phải link MF thì ứ thèm down). Cả album sợ nhất là bài Talking to the moon ấy :( Lại một bài rất giản dị nhưng đủ sức bóp trết một con trym ngây thơ và khờ dại (là em đấy :)))

Anh biết em đang ở đâu đó ngoài kia
Hy vọng em ở phía xa ấy có thể cùng anh chuyện trò
Chứ anh nào phải thằng khờ ngồi nói với chuyện với trăng

Thế có tự kỷ chết không chứ :((

Quăng nhạc nhẽo qua một bên, học kỳ này em thi lại môn Thuế :)) Điều này có ý nghĩa gì? Có nghĩa là dù bạn có đi học đầy đủ không vắng một bữa nào, ghi chép bài đầy đủ, thậm chí còn tham gia cả lớp bổ sung kiến thức =) và ngay cả khi bạn chắc chắn bài bạn đúng trên 2/3. Bạn vẫn rớt. Lý do? Bạn không biết. Trời hêm biết (vì trời xa lắm), đất không biết (vì đất bị dẫm đạp nhiều quá). Thầy bạn biết, nhưng thầy sẽ cương quyết không nói :))

Giống như chơi loto vậy, bạn rơi vào ô chết, thì bạn k được quyền sống :))

May mà vấn đề này mẫu hậu đại nhân tỏ ra rất thông cảm, chắc tại nghe bạn than với chửi dữ quá =)) Chủ yếu mình chửi là vì bị tèo cái học bổng, ít nhất cũng mua được 2 cái áo :(( Thôi thì không có số chết vinh thì đành ngậm ngùi sống nhục vậy :(

Xong việc học, lại đến việc nhà :)) Mình chợt phát hiện ra mình là một con người rất thích làm việc một mình trong im lặng. Tỷ như khi có bố mẹ ở nhà, chỉ sai quét cái nhà thôi là mình cũng rất ễnh ương không muốn làm. Thế mà chỉ cần ở nhà một mình, mình sẽ lập tức đi một vòng xem có gì cần làm không :"O Rồi mình lại nghĩ, cái tính này mai mốt đi làm thì làm sao mà thể hiện năng lực và trình độ với boss đây? :-s Chiếu theo thực tế bây giờ, bạn làm được gì là bạn phải rống to cho cả làng cả họ đặng người ta biết bạn có làm, dù bạn chỉ làm đc 1/10 bạn cũng phải làm như thế bạn đã hy sinh trọn thân mình để hoàn thành, thậm chí bạn chưa làm cũng phải đánh tiếng giữ miếng trước. Thời buổi kinh tế thị trường mà lị. Phải giống như mấy bản báo cáo tài chính cuối năm í, tô hồng vào, oánh mạnh vào, khai vống lên, làm sao cho càng hoành tá tràng càng tốt, thế thì mới có người đầu tư vào chứ :))

Tóm lại, mấy đứa nào làm mà im lặng thì chỉ có nước đội bô, úp mặt vào vách tự kỷ :))

Cái này là bằng chứng hùng hồn cho sự hạn chế của thuyết Maslow. Ngay cả khi bạn chưa là cái thá gì, bạn chưa có nhà, có xe, chưa có người yêu, thì nhu cầu muốn chứng tỏ của bạn vẫn bốc cao ngùn ngụt như lửa thiêng Tây Nguyên :))

Mình chợt phát hiện Facebook ra đời chính là phát minh vĩ đại của cả thế kỷ :"( Vì nó vô cùng phù hợp với nhịp sống năng động của mọi người, trong đó có mình, thích sự nhanh gọn lẹ kiểu mì ăn liền, ăn xong vứt ly ngay, rất tiện. Như mấy bạn đang học đại học, thích update tỷ như hôm nay mình đọc được tin gì hay, giá xăng với giá điện đã lên đến mức nào, hôm nay mình cúp học được môn nào =) thậm chí là cả ngày dự kiến viết luận văn =) Các bạn fan gơ thì dĩ nhiên tình hình update xoay quanh giai (đẹp) là chính :)) Nhưng mình sợ nhất là các bạn teen gơ b-) cứ thích update thái quá tỷ như hôm nay mình làm gì, mình ăn gì, mình mặc gì, mình đi đến những đâu, mình đang mong ước và hy vọng điều gì, và mình đang cảm thấy thế nào... blap blap b-) như thể bạn chỉ ngưng update tý thôi là thiên hạ tưởng bạn chết mất xác rồi í b-)

Mình có độc miệng không nhỉ? Không, chỉ là hơi lắm lời thôi, nhỉ? :">

Sự thật để chốt lại cái entry dài dòng văn tự này đó là, dù mình thi lại môn Thuế, nhưng mình vẫn thích thầy lắm. Thích nhất là cái khoản tự xây trước cho mình cái mồ, khắc sẵn cả bia, chỉ cần đợi đến lúc là a lê hấp nhảy xuống thôi =) ngưỡng mộ ngưỡng mộ ~

4 comments:

Fanlee said...

Mình vui thêm bao nhiêu khi đọc cái entry này =))

Lily said...

ớ Can ' '~

Can said...

Bạn Leo đấy à? :"D Sao tự dưng vô gọi 1 tiếng rồi chạy đi thế? ^^

Anonymous said...

Tại vì Leo hổng biết lưu cái blog này mần răng hết, tắt cái bụp cái nó đi luôn, search mãi mới kiếm ra lại được =))

Post a Comment