Hiện tại, tôi đang ở quê ngoại của mình và chuẩn bị đón Tết cùng gia đình, cậu mợ và dì. Nói thật là Tết năm ngoái vốn đã nhạt lắm rồi, so với năm nay càng nhạt hơn. Tuy nhiên, những giây phút sum vầy thế này thực sự rất quý hiếm, dù vẫn còn nhiều tranh chấp nho nhỏ trong nội bộ gia đình, tôi vẫn rất quý khoảng thời gian này.
Tết năm nay có điều khác đó là dì tôi có một cái laptop, mạng đã về làng nên tôi có thể onl như đang ở nhà. Điều này rất có ý nghĩa, bởi lẽ tôi sẽ có thể viết một cái gì đó trong ngày đầu năm mới này. Đó là chuyện mà tôi vẫn muốn làm từ nhiều năm nay, nhưng vẫn chưa làm được. Tôi luôn có rất nhiều chuyện muốn nói ra vào đầu năm, nhưng nó chỉ là những suy nghĩ loạn xạ liên miên không dứt trong đầu, đến khi thực sự chạm tay vào bàn phím và đối diện màn hình, mọi thứ tự động biến sạch, trắng trơn như thể có ai đó vừa thực hiện lệnh ctrl + A rồi delete vậy.
Không rõ có ai biết không, viết hay nói ra những gì đang nghĩ trong đầu, đối với tôi là một chuyện vô cùng khó khăn. Chính vì vậy mà tôi luôn ngưỡng mộ Bum chan, vì có thể nói ra tất cả mọi thứ, dù có đôi lúc hơi lộn xộn, nhưng làm được thế thì thật tuyệt vời. Tôi không thể làm được. Cách hay nhất khiến tôi huỵch toẹt mọi thứ nhanh nhất đó là khiến tôi tức giận, khinh thường, và nổi cơn bitchy lên. Có một người bạn nói rằng tôi chửi rất hay, rất thú vị, rất vui, tôi cám ơn vì điều đó. Tôi không cho mình là một người thú vị, nếu khi tôi chửi mà tôi trở nên thú vị thì đúng là chuyện đáng được cổ vũ x"D Tuy nhiên, càng lớn thì phải càng bớt xúc động lại, nói cách khác là phải bớt sốc nổi hơn, đó là chuyện tất yếu, nên tôi cũng phải bớt bốc đồng hơn. Chính vì thế, những điều tôi có thể nói ra trên blog ngày càng ít lại. Có một giai đoạn tôi thấy mình bị rơi vào trạng thái trầm cảm, vì không thể nói được bất cứ điều gì. Tâm tư hoàn toàn bị bịt kín, và như một quả bóng bị thổi căng phồng hết mức. Khó chịu, khó chịu đến cùng cực.
Tôi cũng không phải là người nhớ nhiều, càng lúc tôi càng thấy bộ RAM của não bị teo lại. Những chuyện tôi nhớ khá vụn vặt, rời rạc và phải có ấn tượng gì đó thật rõ nét. Nếu như những gì tôi sắp viết ra có thiếu sót điều gì, thì đó là chuyện chẳng đặng đừng.
[1] Trưởng thành
Không biết từ lúc nào, tôi có ý nghĩ khuyến khích bản thân phải trưởng thành hơn nữa theo cái cách just the way I am. Đó là một sự phấn đấu không định hướng, bất cứ điều gì tôi cảm thấy nên từ bỏ, hay nên chấp nhận, để có thể lớn lên, thì tôi sẽ làm theo. Ví dụ như chuyện không nói ra câu Growing up is painful, đó là cách tôi chấp nhận điều đó như sự thật hiển nhiên, còn nói ra mãi thì giống như đang than thở và không chấp nhận.
Tôi học cách thành thật nói ra hết những gì mình đang suy nghĩ hay đang cảm thấy, ví dụ như chuyện tôi đang tức giận một ai đó hay chính bạn đấy, hoặc tôi đang thích bạn, rất thích bạn. Trước đây, tôi vốn là người yếu đuối, nhưng tâm tính lại cao ngạo, dù có thích cũng chỉ muốn giữ trong lòng, đó là cách tôi tránh đi sự đau đớn và tổn thương nếu như người đó không thích gì mình cả. Có giận ai thì cũng im lặng, để mọi thứ bớt tồi tệ hơn. Tuy vậy, bây giờ tôi nhìn vấn đề đó bằng cách khác. Rằng cái xã hội nó vô cùng tàn nhẫn, khắc nghiệt và thực dụng vô cùng, không hề lãng mạn như một bài thơ hay bài ca. Thời đại công nghiệp, thời gian là vàng bạc, nhất là càng lớn càng phải sống trách nhiệm hơn, lo toan nhiều hơn, còn ai đâu có thời gian mà ngồi suy đoán tâm tư của bạn chứ. Đó là cách suy nghĩ vô cùng ấu trĩ và trẻ con. Thay vì ngồi đợi người ta đoán, bạn đang cảm thấy như thế nào, bạn thích gì, bạn cần gì, bạn mong muốn điều gì, cách đơn giản nhất là nói thẳng với người bạn cần. Rồi chúng ta sẽ giải quyết mọi chuyện nhanh, gọn, lẹ, không để lại hậu quả về sau. Đó mới là cách giải quyết của người lớn. Cho nên, hãy nói đi, cứ nói đi, giữ trong lòng là cách nhanh nhất để giết chết những mối quan hệ bạn đang có.
Yêu, rồi sẽ không yêu. Thích, rồi sẽ không thích. Ghét, rồi sẽ càng ghét hơn =) tôi không nghĩ mình dễ dàng thích một ai đó, cho nên khi tôi nói tôi thích bạn, thì lúc đó tôi thật sự thích bạn. Hãy tin rằng như thế.
Điều ước cho năm mới đó là tôi có thể nói nhiều hơn và chân thật hơn.
[2] Dong Bang Shin Ki
The truth is what you choose to believe
Cách đây đúng một năm, tôi nhận được tin TVXQ tan rã. Khi đó là một cú sốc thật sự, dù đó là tin vịt. Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu được thế nào là cảm giác trống rỗng thật sự, như thể mọi sự vật, sự việc trên đời này chẳng còn liên quan gì đến mình nữa. Hệ quả của việc nghiêm túc yêu đương điều gì đó là vậy.
Sau đó, một cách vô cùng khó khăn, tôi nói ra câu "Tôi từ bỏ". Quãng thời gian về sau, tôi hoàn toàn cắt đứt với những gì liên quan đến idol, âm nhạc Hàn Quốc, showbiz và hàng tá thứ có liên quan, trong đó có cả KAT-TUN, nhóm nhạc thứ hai mà tôi yêu quý. Thay vào đó mà đọc đam mỹ =), đọc sách, nghe đủ thứ loại nhạc (trừ nhạc Hàn), và học :"> Tôi dị ứng với những chuyện liên quan đến DBSK, thậm chí tôi đã vô cùng tức giận với một người bạn vì cô ấy cứ nhắc đến DBSK. Tôi không cho cô ấy có ý gì, tôi nghĩ cô ấy cũng rất yêu mến DBSK và muốn chia sẻ với tôi, bạn thân của cô. Tuy nhiên, khi tôi đã nói tôi không thích, và không chỉ nói điều đó một lần, nên tôi thấy mình không hề sai khi xù lông nhím lên với cô.
Giây phút ấy, tôi thực sự đã mang những gì thuộc về DBSK khóa chặt trong một chiếc rương, và đặt nó đâu đó trong một góc khuất của lòng mình.
Thế rồi, không hề báo trước, một ngày nọ DBSK come back với 2 thành viên là YunHo và ChangMin. Vốn là một fan Min, tôi chỉ định coi MV KYHD để cho biết vậy thôi. Nhưng giây phút nhìn thấy họ quay trở lại sân khấu, với một sự hoàn hảo hết mức có thể, tôi đã không thể kìm được nước mắt. Mọi xiềng xích cùng ổ khóa bao quanh cái rương mang tên DBSK ấy đều bung hết. Điều duy nhất tôi muốn làm, đó là ủng hộ họ một cách vô điều kiện. Tôi không quan tâm đến vấn đề 2, 3 hay 5, cũng như những sự rắc rối xung quanh. TVXQ với 5 thành viên từ lâu với tôi đã là chuyện quá khứ, tôi càng không tin vào chuyện tái hợp, vì nó đã vượt qua một khoảng rất xa để quay về cái mốc ấy. Tôi đau đớn vì điều đó, nhưng chưa bao giờ hoài nghi. Nhất là những chuyện về sau càng chứng minh suy nghĩ của tôi là đúng, và điều tôi muốn nhấn mạnh, hãy nhìn con đường âm nhạc của hai bên bây giờ, đã không còn điểm chung gì nữa cả. TVXQ2 và JYJ, đã không còn thuộc về một con đường.
Điều bây giờ, cũng như điều ước cho năm nay, đó là tiếp tục trust and support TVXQ2 một cách vui vẻ. Tôi đã mua album KYHD và cảm thấy hạnh phúc vì điều đó. Hy vọng những sóng gió rồi cũng sẽ qua, và tôi mong sẽ có nhiều người hiểu được rằng, còn có thể nhìn thấy được thần tượng của mình đứng trên sân khấu, trên tivi, biết được tin tức về họ, đó đã là một điều rất viên mãn rồi.
[3] Đam mỹ
Đây là một vấn đề vô cùng hay ho mà tôi không thể không nói đến xD Năm nay có thể gọi là một năm hoành tráng của đam mỹ, không có gì phải nghi ngờ. Là một người đọc đam mỹ ngay từ những ngày đầu, tôi rất sung sướng vì nhờ đam mỹ, tôi được theo dõi rất nhiều trò lố lăng của thế giới đam mỹ và fan gái =)) Nào là chiến tranh vì per, nào là hack blog chửi bậy, nào là, ờ, chuyện dịch thuật với chả ế-địt, rồi cuối năm là in lậu, set pass blap blap... mỗi chuyện mỗi vẻ khác nhau, nhưng hầu như đều toát lên một trọng điểm chính, các bạn bây giờ hầu hết đều sống theo chủ nghĩa cá nhân quá cao : ))
Có vài người bạn của tôi không thích và kì thị đam mỹ ngay từ đầu, mà theo tôi nhận thấy, cái họ thật sự kỳ thị không phải là đam mỹ (vì họ đã đọc đâu mà kì thị :))~) cái chính là sự phong trào, thái độ cũng như cái sự làm quá của cái phong trào ấy. Vậy thôi. Còn tôi là một người thích ăn-tạp, đọc nhiều và cũng quên nhanh. Cái lưu luyến trong đầu thường rất ít. Ví như Tự Từ, một tác giả tôi từng yêu thích, giờ in mãi trong đầu chỉ còn mỗi câu hát của Tiểu Xuân trong đêm trăng, "Những chuyện hồng trần thế tục, trăm năm sau cũng chỉ còn là vết tích nhỏ nhoi..." Thích văn của Lam Lâm, nhưng tựu trung bao nhiêu niềm xúc động đều dành trọn cho cả Quân Tử Chi Giao. Thích cái sự hài hước thâm thúy trong ngôn từ đối thoại không ai sánh bằng của Tô Du Bính (chị này là hàng unique xD~)
Nhờ có đam mỹ mà tôi biết đến những tác giả như Dịch Nhân Bắc, Công Tử Hoan Hỉ, đặc biệt là Đại Phong Quát Quá... Đọc văn của những người ấy, mới thực sự thấy được vẻ đẹp chân chính trong chữ đam mỹ, những xúc động, những rung cảm dịu dàng tha thiết, những nỗi đau mỏng vánh mà sâu như biển... ôi thôi, đủ cả. Tóm lại, là cảm thấy rất may vì đã biết đến thế giới này :">
Nói riêng về vấn đề lên cơn edit đam mỹ =) nói chung đó là một giây phút bốc đồng, và mình cũng nói thật là mình chưa đọc Song Trình, đơn giản đó là một cái duyên, cái duyên trong việc lựa chọn tác giả cũng như tác phẩm dịch. Mình đã nói là mình thích rất nhiều, nhưng bảo mình edit truyện của Công Tử hay Dịch Nhân Bắc mình xin giơ tay đầu hàng, chắc chắn sẽ bỏ ngang. Chỉ có Lam Lâm, là mình có cảm giác đi theo được đến cùng mà thôi.
Điều ước cho năm mới, sẽ có nhiều truyện được edit cho mình đọc hơn :"> nhiều bạn editor dễ xương hơn, không set pass, hoặc set pass dễ, edit nhanh mà hay, có share bản word :"> (hình như đòi hỏi quá nhiều =))), và mình sẽ đủ sức tiến thẳng một mạch đến hết cái Song Trình (đâu đó lấp ló chữ impossible mission =))))
[4] Bạn bè
^^ Nói về hiện tại, tôi hài lòng với những gì mình đang có. Mặc dù đâu đó vẫn còn ẩn náu những nỗi sợ hãi vô hình, những ám ảnh trong quá khứ, but, I'm trying to forget it, 'cause life just moves on. Tôi luôn ý thức rõ mối quan hệ dù có sâu sắc đến mức nào đi chăng nữa, cũng chỉ là vui vầy một đoạn đường chung, rồi ai nấy cũng phải chia tay nhau để tiếp tục những nhánh rẽ của mình. Tôi hy vọng lúc đó bản thân sẽ đủ mạnh mẽ để tiếp nhận chuyện đó với thái độ khoan dung và trưởng thành nhất có thể.
Tháng 7 vừa rồi, tôi có một cuộc gặp gỡ khó quên với Vũ Hà (vì cô ấy dùng tên thật của tôi trong blog cô nên tôi cũng sẽ dùng tên thật). Có một chuyện mà đến giờ tôi vẫn còn áy náy với cô đó là tôi không thể dẫn cô đi dạo thỏa thích trong thành phố, vì tôi cũng vốn ko ra cũng như không thích ra đường, lại chán ghét những chỗ nào đông người. Thật có lỗi. Chuyến đi Đà Lạt lần ấy không để lại nhiều ấn tượng gì trong tôi, duy chỉ có khoảnh khắc khi tôi chia tay cô ở trạm xe buýt. Buổi sớm lúc ấy se se lạnh, nhưng nắng rất rực rỡ. Tôi vẫn còn trong trạng thái mơ hồ ngái ngủ. Khi cô ôm tôi trước lúc bước lên xe, cái ôm ấy khiến một điều gì trong tôi như vỡ nát, nếu thời gian chậm trôi hơn chút nữa, có lẽ tôi đã bật khóc. Khoảnh khắc ấy, bây giờ đã trở thành một hồi ức quyến luyến không nguôi.
Tôi sẽ gặp lại cô ấy, vào một ngày nào đó, chắc chắn. Vì đó là một lời hứa.
Thật khó nói, nhưng tôi vẫn muốn gửi lại cảm ơn đến những người bạn của tôi. Những người đã ở bên cạnh tôi, trực tiếp hoặc gián tiếp, đã cho tôi tình yêu của họ, những lời khuyên hữu ích, những cái ôm chân thành, hay những chia sẻ thú vị.
Điều ước cho năm mới rất đơn giản, những người đang hạnh phúc sẽ tiếp tục hạnh phúc và trân trọng những điều mình đang có, những người chưa hạnh phúc sẽ tìm được hạnh phúc, vậy thôi ^______^ *big smile*
....
Ha, viết xong nhìn lại cũng dài phết xD không chắc là đủ hết, cơ mà đã tạm mãn nguyện, có thể gọi là kỳ công đó chứ :") Đêm đã khuya, mặt em Can cũng nặng trĩu rồi, bệnh vẫn chưa hết =____= năm mới năm me mà bệnh thật rầu đời. Hy vọng ngày mai k phải chúc tết các cụ bằng cái giọng khàn khàn vịt đực =''=
Happy new year everybody >:D<
Wednesday, 2 February 2011
4 comments:
Này thì năm mới *đạp nhà xông đất*
Mọi người khỏe!!! >:"D<
*E iu Can*
Fan trung thành của những bài chửi của Can =))
Khi nào bùn bùn e lại nghĩ tới cái giọng buồn cười, châm biếm, đầy chất mỉa mai, xỉa xói của Can =))
Em iu hết
*Đè ra hôn*
Happy new year ^o^
Chúc mừng năm mới, Diễm của tớ ~
lần đầu tiên nhìn Yunho và Changmin comeback tớ cũng thấy mắt cay cay, mũi giật giật, nhìn thương ko chịu đc^^
thì ra cảm giác là như thế, chẳng phải mục đích cuối cùng là đc đứng trên sân khấu và hát hết mình hay sao...
Post a Comment