Tuesday, 12 July 2011

Bridge Over Troubled Water



Kính báo với tất cả bà con gần xa là sau một tuần vật vã, em đã vượt qua kì học quân sự rồi ạ :)) mặc dù em nghĩ là cái ông thầy chấm điểm cho em hẳn phải vớt em như vớt cá mới dám cho em đậu =)) 5 động tác thì sai hết 4, chân dang chưa đủ rộng, ổng còn bẩu bộ em mang giầy mới hay sao mà ko dám chà xuống đất (bố khỉ nhà ổng giày mua hơn 5 năm rồi tà cả mũi mòn cả đế ở đó mà mới :))), vừa kêu ngồi đã vội đứng lên, đến khi ngồi xuống lại quên mất tư thế ngồi =)) ngay cả động tác đặt súng xuống ổng cũng ko dám cho em làm, tự động làm giúp luôn, quả này là em rất lấy làm hí hửng nhá :))

Lúc làm điểm rèn luyện, em mới phát hiện ra trước giờ làm cháu ngoan tuân thủ 5 điều Bác Hồ dạy, không biết gian dối quả là một thiệt thòi lớn nha [-( Luôn ghi đầy đủ, ghi đúng tất cả những hoạt động mà mình tham gia là.. không có tham gia cái nào hết! :)) (má ơi con bà nó thật thà =))) Giờ em làm theo chủ trương thuận theo số đông, gia nhập cái hội gì mà nếu-cần-nâng-điểm-thì-tới-đây, cái nào không thể gian dối như tham gia giữ chức vụ trong lớp, trường, đội nhóm thì bỏ qua, còn những cái nào trời ko hay quỷ không biết không kiểm chứng được thì cứ hăng hái tick vào! ;;)

Còn nhớ, gian dối mãi mà chưa được 70, em mới hốt hoảng hú bạn bí thư L lại.

"Ê ê, coi giùm coi tao coi chỗ nào còn nâng được không?" :-s

"Mày ngu quá chỗ này 'mỗi lần tham gia hoạt động xxx" cứ x2, x3 lên cho tao là xong chứ gì!" b-)

"..." :-ss

Quả nhiên em là thanh niên 5 tốt mà, những chuyện gian dối thiên kinh địa nghĩa thế này hoàn toàn ko hay biết gì nha! *cắn khăn* :((

Nói chung em rất có lương tâm nhé, đại để là chỉ gian dối sao cho vừa đủ khá là mãn nguyện lắm rồi. Còn đang cắn rứt lương tâm thì xoay qua thấy con kế bên đang cố nâng khống sao cho đủ 80 mới hài lòng thế là con bà nó đíu có cắn rứt nữa :))

Ngoài lề là, làm chuyện xấu xa mang tính chất tập thể thế này cảm giác rất là sung sướng nhé, tâm hồn vô cùng thanh thản, nhất là không khỏi phải lo hậu quả về sau. Đảng đã dạy rồi, chân lý có thể không thuộc về số đông, nhưng thắng lợi nhất định nằm trong tay quần chúng! :->

Gần đây nhà em có một số chuyển biến như sau:

Một là, em cảm thấy lo ngại vì nhà em có nguy cơ bị tước mất danh hiệu gia đình văn hóa =)) khi mà bầu cử thì lười đi, kêu gọi xuống phường họp khu phố thì cứ ba công tác, mẹ đương bệnh, em còn nhỏ hông biết gì hết làm tới :">

Hai là, mối quan hệ nhà em từ trạng thái 'xung khắc muốn người kia làm theo ý mình' duy trì gần chục năm nay đã dần dần chuyển qua xu hướng 'chấp nhận những cái xấu của nhau để cùng nhau tồn tại' ^:)^ đây là xu hướng tích cực, em cũng rất phấn khởi, dù ko biết sẽ duy trì được bao lâu :))

Ba là, để nâng cao tinh thần thể dục thể thao, ba má em giờ có thêm tiết mục đi bộ quanh công viên mỗi buổi tối. Sắp tới em cũng có khả năng tham gia để giải quyết tình trạng bụng có nguy cơ từ gom về một mối trở thành 3 ngấn =)) Mẹ em có thử đề nghị là em nên chạy cho nó ra vẻ thanh niên, em đã cực lực từ chối muốn được đi cùng bố mẹ để thể hiện gia đình hạnh phúc :">

Ước mơ cuối ngày, rất muốn in ST ra thành sách để đời nha!! :((
Saturday, 2 July 2011

In crazy mood



Hôm nay rất có cảm giác là ngày thăng trầm :))

Điện thoại bị khóa một chiều, lý do là vì lâu rồi chưa nạp thẻ. Thực ra là bị khóa cách đây một tháng trước, NHƯNG nhờ quốc tế thiếu nhi 1-6 nên được bonus thêm một tháng sử dụng =)) bó tay! Thế nhưng cái lũ Vinaphone này cũng thâm quá nha, hết tháng bonus cấm một chiều đi ko nói, bọn nó thấy cay cú vì mãi vẫn chưa nạp hay sao ấy, mà nó lựa đúng 1h30 SÁNG để báo tin là khóa máy =)) Bọn dở hơi, đã vậy mình còn cài nhạc chuông là Born this way với volume lớn nhất nữa chứ, làm nửa đêm tưởng đứa điên dồ nào nt thổ lộ tình cảm =))

Vì bị khóa, nên ko gọi điện hay nt chúc mừng sinh nhật bạn H :"D

Hôm nay cancel ăn chơi với bạn Bum = =

Sau đó cancel tiếp với em Rin ngày mai, lý do vì chợt nhớ ra mai có chung kết bước nhảy hoàn vũ =)) dù năm nay làm lởm quá nhưng mình vẫn muốn coi xem đứa nào trở thành nữ hoàng/ông hoàng đan-bốp :))

Lại cãi nhau với mẹ vì chuyện dở hơi, sau đó mẹ chủ động làm lành, thiệt đúng kịch bản trăm năm :))

Phấn khởi bàn chuyện cắt tóc với bạn F :"> thật tình là đang có mưu đồ cắt tóc ngắn nha :D còn nhuộm màu nâu ánh đồng nữa :D mặc dù có nguy cơ phanh thây nếu như làm thiệt :))

Bỗng nhiên có cảm giác mãnh liệt là mình sẽ ko thể nào trở về con đường fan gơ hay fandom nữa. Thần tượng thì mãi đâu đâu trong khi xung quanh gần gần đó lại có quá nhiều thứ kinh dị mà trái trym bé bỏng của mình không thể nào chịu đựng nổi :-ss

Thích bạn Rùa lắm lắm nhưng để hình bản lên banner vẫn thấy có cái gì đó thiếu tự nhiên :)) mà nghe đâu có người chỉ vì ánh mắt của bạn Rùa trên tấm hình này mà phát sinh động lực kiếm GV coi nha =)) quả nhiên là super DaPu, ánh mắt thật nà kinh tâm động phách =))

12h đêm đi click lung tung, phát hiện ra 1 cái blog, bài gần nhất ẻm (gọi ẻm k phải vì biết tuổi, mà vì ko thấy tôn trọng :))) chửi bới dữ dội những người viết chữ 'chấm' thành 'trấm' như những kẻ ngu dốt sai chính tả blap blap.. ~ (vâng mình thừa nhận mình cũng viết kiểu đó nên mình bị xúc động :">) trong khi lướt qua mấy bài khác, ẻm viết bài dùng rất nhiều từ rất 'mẹ đẻ' mà lại rất 'thiếu thân thiện với môi trường', ví dụ như đ.m (mình thích gọi là đậu mợ =)))và một cơ số từ khác có khả năng ảnh hưởng đến mỹ quan blog nhà mình :">

Nói chung về cái sự này, mình chỉ có thể tổng kết một điều: chó chê mèo lắm lông! Cứ thích công kích trong khi không xét bản thân có đủ tư cách hay không :))

Đời thật lắm đứa dở hơi :))

Thôi để tránh bị đời nhiễu nhương, mình cứ học tập tinh thần của các đồng chí làng Vũ Đại thôi: chắc nó chừa mình ra! :))
Thursday, 30 June 2011

A moment of madness

Hôm nay lúc ngồi edit quyển 4 của Song Trình, đột nhiên muốn khóc một chút.

(cảm thấy bản thân thật ủy mị, không khác gì hồi 10 tuổi trộm lén truyện Quỳnh Dao của dì ra đọc)

Kể cũng buồn cười, cảm xúc gì thì mãi cũng phải giảm bớt. Chính bản thân cũng mất gần 5 tháng để edit xong 3 quyển đầu, cứ nghĩ là tầm ảnh hưởng của nó cũng không còn như lúc bắt đầu. Vậy mà đến khi làm quyển 4, vẫn có chút khó thở.

Khách quan mà nói, đây là một tác phẩm có nhiều khiếm khuyết của Lam Lâm. Cốt truyện cũng như hành xử của nhân vật đôi khi drama quá mức. Hành văn cũng không được trơn tru và mạch lạc như Quân tử chi giao. Thế nhưng, cứ nghĩ đến chuyện của Lục Phong và Diệc Thần, quả thật vừa cảm thấy mệt mỏi vừa cảm thấy thương xót.

Có phải vì là mình edit nên mới phóng quá cảm xúc như vậy không? Một phần là vậy.

Có một điều, mình không thích người ta đem độ 'ngược' của ST ra so sánh rồi cảm thấy 'dồi ôi, vậy cũng chẳng ngược lắm', 'ngược có ngược thật đấy nhưng chả đến nỗi nào'. Bản chất bi kịch của ST không nằm ở vấn đề ngược nhau, mà cái dẫn đến cái ngược ấy, là do sự thiếu thẳng thắn với nhau, là do những vấn đề luôn tồn tại trong tình yêu từ xưa đến nay. Thật sự, yêu, chẳng bao giờ là vấn đề thuần cảm xúc, đó là yêu của thi nhân. Yêu, có rất nhiều vấn đề phải quan tâm, tiền bạc, địa vị, thân phận. Trong đó, tiền là vấn đề lớn nhất. Vì tiền mà nghi ngờ tình cảm của nhau, vì tiền mà chà đạp nhau, vì tiền mà sinh ra tự kỷ. Cái gọi là 'yêu chính là ko bị chi phối bởi cái gì khác', không có đâu, vì lòng người là giấy, chỉ là giấy mà thôi.

Sự thật nó là như vậy.

Mình, trải qua nhiều chán chường, thất vọng vì bản thân, thất vọng vì cuộc sống này, chưa đến mức quá ám ảnh về vấn đề tiền bạc, nhưng cũng có nhiều lúc phải phát điên vì cái thứ gọi là tiền.

Mình hoàn toàn đồng cảm với ST ở điểm đó.

Còn về phần thẳng thắn, có chút ức chế từ bộ phim vừa mới coi xong. Con người chỉ có thể là chính mình, chứ không phải là ai khác. Cho nên không thể hiểu được cảm giác của ai khác, và ai khác cũng không thể hiểu được cảm giác của mình. Mỗi người luôn có chuẩn mực hành động riêng, tự cho mình một cái lý do chính đáng để hành động như vậy. Mà đôi khi, cũng chẳng thèm quan tâm đến nó có làm tổn thương người khác hay không.

Thực sự căm ghét!

Buồn bực. Và chán ngán.

Đi lau nhà cho đỡ xì trét (= =)!
Friday, 24 June 2011

Thế nào là một người nổi tiếng?



Warning: nói thật là nhà mình mình nói đếk gì cũng chả vẹo nào làm gì được mình nên vốn dĩ cái này cũng chả đáng gọi là warning. Chỉ là nếu ai đó vô tình đọc phải, thì hãy nhớ là mình nói phong long, trúng ai thì trúng, cảm thấy không thẹn với lòng hay có lý do chính đáng để hành động thì chẳng việc gì phải khó chịu, các bạn nhé :D

Mà mình cũng nói thật chứ, mục tiêu và lý tưởng của mình là trở thành người dịu dàng (nghe giống như anh Nagasawa muốn trở thành người quân tử ấy nhỉ :))), cũng chả phải tuổi 15 ngây thơ bốc đồng để ngồi phang một bài dài thượt cho cái sự bức xúc. Nhọc lắm!! Phải tội, nhiều cái hay ho quá xá, bệnh rườm lời nói lắm lâu lâu cũng phải có dịp để phát tác. Nói thật chứ lâu ngày không phát tiết cái gì đó bản thân mình cũng thấy buồn dữ dội :))

Như cái tiêu đề ở trên, mình là mình đang nói về những người the-so-called-nổi tiếng. Vâng, mình nói thật chứ với thời buổi internet hiện nay thì làm người nổi tiếng chả khó gì :D Chỉ là tùy vào mức độ nổi tiếng mà bạn muốn thôi. Nhưng thôi, điều quan trọng ở trong câu chuyện này ở chỗ bạn là một người nổi tiếng, chứ không phải mức độ nổi tiếng của bạn. Nổi tiếng đến mức để người ta phải lập hội phát cuồng trên FB thì trình chịu đả kích với mặt đủ dày để đối chọi với dư luận cũng cao phết đới! :X Cho nên mình chỉ đề cập đến mức 'làng' thôi, kiểu như thầy mình ngày xưa bẩu so với Olympic thì SEA GAMES của các chú ĐNÁ chỉ là hội làng thôi :))

Ừ, tình hình là dạo này mình thấy có một số tác giả VIP, cho nên người dịch or edit mấy tác giả VIP cũng trở nên VIP hẳn ra :X Mà đã là VIP aka người nổi tiếng thì luôn có chuẩn mực hành động cao hơn người thường một bậc, đúng chứ nhỉ? Ngó qua mình cũng điểm sơ được mấy cái sau đây để trình làng :d

Một, là người nổi tiếng, thì phải nhớ lấy chữ này: trần tình b-) Cũng như dạo trước mấy chú nhà báo hay xài chữ 'thực hư' để tạo vẻ nguy hiểm, chứ độ rày mình thấy các chú chuyển qua xài chữ 'trần tình' nhiều khiếp. Nhất là việc liên quan đến sao thì là cứ 'trần tình' liên tục. Mặc đồ có hở tí teo là phải lên báo mạng 'trần tình' vì sao hở, nguyên do hở, động cơ hở, tại đứa nào đó mà em hở chứ có phải em muốn mô =)) Vâng, nói chung, đã là người nổi tiếng, dù là chuyện lớn như cục.. tẩy hay chuyện bé tí ti như con ki thì bạn vẫn phải có trách nhiệm 'trần tình' với đám đông, những người hâm mộ bạn và sẵn sàng đứng về phía bạn :X

Nhất là khi bạn đã nổi tiếng rồi, tức là bạn đã có thiệt nhiều comment và nhiều like, dĩ nhiên sẽ có những người ganh tức, khó chịu với bạn và họ cmt những lời khiến bạn thật trái lỗ nhĩ. Trong trường hợp này, bạn không thể xử lý một cách xuềnh xoàng qua loa được b-) Bạn phải viết hẳn một bài nhá, có trích dẫn cmt đó đàng hoàng nhá, để khẳng định bạn không có bịa láo nhá! Bạn phải tường thuật lại thật chi tiết, đào sâu thật nhiều diễn biến tâm lý tình cảm của mình, rằng bạn đau buồn khó chịu biết bao khi đọc phải những cmt như vậy, rồi cuối cùng đi đến kết luận thật lâm ly, thật bi thống, rằng mình đã đúng hay sai, các bạn nói đi, hãy nói đi ~~ và dĩ nhiên, dù biết đó là câu hỏi tu từ thì những con chiên ngoan đạo của bạn cũng sẽ nhảy vào và an ủi chia sẻ bạn bằng những câu cũng lâm ly không kém :X chưa kể là có thể những fan ngầm của bạn cũng sẽ có cơ hội xuất đầu lộ diện, quả là một công đôi việc, lợi phết nhỉ :d

Nếu lỡ có người nói bạn kịch quá thì sao nhỉ, ô hay, kệ chứ, vì bạn là người nổi tiếng mà :->

Thứ nữa, đã là người nổi tiếng, tức là bạn có nhiều ảnh hưởng hơn người khác. Vậy thì tội gì bạn không tận dụng sự ảnh hưởng đó để tỏ rõ sự nổi tiếng của mình nhỉ ;;) Trời nóng nực, bạn khó chịu, chạy vào wp, oh comment ít quá (tỷ như 20000view/ngày mà chưa tới 30 comt chẳng hạn), chả bõ cho cái công mình kỳ cục ngồi edit, vậy tội gì mình không set một cái PASS cho oách nhỉ b-) càng khó càng hiểm càng vui, thời thế tạo anh hùng.. giải pass mà lị. Không thì, lâu lâu dạo vnsharing lại thấy thiên hạ kháo nhau truyện này truyện kia bị đưa lên wattpad, bạn chột dạ, bạn tự nhủ bạn cũng là người nổi tiếng, thế nào chả bị sờ gáy. Thôi cẩn tắc vô ưu, bạn chạy về nhà làm ngay vài cái PIC, chứng tỏ truyện bạn làm có GIÁ TRỊ để dễ bị ăn cắp thế nào! Chuẩn ơi là chuẩn!! ;;)

Nhưng vẫn không gì oách cho bằng tuyệt chiêu KHÓA blog! Ối giời ơi bao nhiêu người hâm mộ thầm lặng, vừa vào wp của bạn đã thấy cái khóa to tổ bố mà phải khóc thét lên vì đau khổ!! :(( Giời ạ truyện chưa kịp đọc hết, chưa kịp save, mà đọc QT chả hiểu gì ráo, thế có khổ ko cơ chứ :(( Rồi người hâm mộ sẽ mang nỗi đau đớn u shầu này chia sẻ khắp nơi, wordpress, facebook, twitter, phường hội đủ cả, bao nhiêu người sẽ biết rằng bạn đã khóa blog :(( ôi quả là phi thường náo nhiệt! phi thường thương tâm! Và cái sự nổi tiếng của bạn lại càng được khắc sâu.. nửa thước chứ giỡn à :D

Tóm lại một câu, đã là người nổi tiếng, phải có một lần khóa blog trong đời :D (câu này của người khác nói nhưng mình thấy chuẩn cho nên cứ chôm vào :">) Mệnh đề chưa được chứng minh ngược lại, tức người khóa blog chưa hẳn là người nổi tiếng :))

Ôi chà, đúng là làm người nổi tiếng cũng vất vả chứ nhỉ. Bao nhiêu là cái quy tắc và chuẩn mực hành động, nhưng tựu trung trên đời vẫn ko có gì thú cho bằng làm người nổi tiếng ;;) thế mới có mấy cuộc thi như Idol hay got talent chứ :)) Mình là mình rất chịu bạn gì đó hát Bad romance theo phong cách của Lady Gaga với Ly cà phê ban mê trước mặt chị Siu, tuy chỉ le lói nhưng quả thật trong giây phút ấy bạn đó đã có hào-quang-của-người-nổi-tiếng ẩn hiện rồi ạ =))

Ngoài lề chút là, dạo này mình ôn thi nên chả bước ra khỏi đường mấy, toàn ở nhà nằm vùi đọc truyện. Có cái truyện kia mình đọc xong mình chả nhớ được cái gì cả, từ nhân vật đến cốt truyện, nhưng cái truyện đó vẫn khiến mình buồn quá đỗi :(( Số là không biết bạn edit sợ độc giả đãng trí không nhớ bạn ấy xài QT và thích-chém cho nên cứ cách vài câu mình lại thấy bạn ấy chêm vào mở ngoặc - mình chém/ta chém/chém a - đóng ngoặc. Vì nào giờ mình có quan điểm "CHÉM, là không được NGƯỢNG!" cho nên cứ thấy buồn quá xá :D

Đã chém thì cứ thẳng tay mà chém, ngượng ngùng gì mà cứ chêm quài chớ! Còn nếu sợ giang hồ nào đọc QT vào săm soi (mà trường hợp này cũng ko nhiều đâu, truyện nổi tiếng hay dữ lắm người ta mới chịu khó, chứ bình thường có edit cho đọc thì người ta mừng hết lớn ấy chứ :X) cứ ghi 1 câu vào đầu mục lục tao chém/mềnh chém/em chém là xong chuyện, đúng ko nào? :D

Thôi, tạm thời là thế, có gì mình bổ sung sau. Dạo này thi cử nốc cà phê dữ quá nên mặt cứ gọi là hoa xuân nở rộ :)) Mãi mới dụ được mẹ xì tiền để mua mặt nạ về cho hai mẹ con đắp tu dưỡng nhan sắc =))

Làm phụ nữ/con gái cũng thiệt là khó :X

Mình - người không nổi tiếng - chấp bút

:">
Wednesday, 8 June 2011

Thảm kịch

Cuộc đời éo le, tang thương, không cách nào giở được cuốn sách ra trong khi ngày thi đã cận kề :((

Trong đầu bỗng vang lên câu hát quen thuộc thuở nào.

Bao nhiêu năm rồi còn mãi.. đi thi
Đi thi không xong thi lại từ đầu :((

Oà ~ :((
Friday, 3 June 2011

Best diet pills for women

Having a well-proportioned body is always women’s dreams. But diet should comply with a standard way. Best diet pills for women is a website that you can use for reference about diet pills. It provides information about top diet pills with careful reviews and detail ingredients, for example, Decatrim. And those pills are actually effective because they must pass a strict rating process, including Gather Information and Ingredient Specifications, Ratings and Consumer Reviews, Post Findings and Rate Pills Accordingly. Five categories that they consider in their rating process are: Quality Ingredients, Safety, Consumer Reviews, Effectiveness and Value. So, you can completely feel assured and buy the best diet pill for you.
Wednesday, 1 June 2011

Đau thương đến chết



Công nhận mình có một số hành vi rất chi là 'phản-nghịch' :D

Mình rất sợ ma, sợ bóng tối, sợ mấy thứ kinh dị, và dĩ nhiên là sợ mấy người độc ác nhất. Chỉ một bộ phim ma Mười (chưa coi đến đoạn kết) đã đủ dọa mình hết một năm :))

Nhưng mình cũng làm những chuyện rất kinh, tỷ dụ như ngày xưa đêm đến, cứ 12h là bắt đầu lôi Kindaichi ra đọc :)) địa điểm là ghế sofa phòng khách, phía sau lưng là cái cửa sổ đen ngòm, phụ huynh đều đã an giấc ;;)

Sau đó là đọc Kỳ án ánh trăng, cũng 12h đêm, đọc onl trên mạng :">

Giờ nghĩ lại còn thấy gớm [-o<

Thật ra cái gì cũng có căn nguyên của nó, vốn dĩ là em nó muốn bắt chước nhời các cụ, lấy độc dĩ độc, muốn trị căn bệnh nhút nhát của bản thân :">

Kết quả thì dùng cái đầu móng chưn nghĩ cũng biết, đâu lại vào đó :))

Nói nhảm nãy giờ vẫn chưa đụng vô vấn đề chính (muốn cảm khái lại một số chuyện cũ :">), ừ thì, tình hình vừa đọc xong hai quyển của Đau thương đến chết. Lần này không đọc lúc 12h đêm, mà phần lớn đọc ở quán cafe quen, cảm thấy rất ức chế, vì hình như cái quán càng ngày bật nhạc càng dở = = mẹ bố tiên sư nhà nó, hết bật mấy bản hòa âm không lời (vô cùng dở và điếc tai) lại còn bật nhạc Đờm inh ỏi x( làm tèo hết cả hứng đọc sách của bà, truyện đang lên đến cao trào, thằng hung thủ đang lộ diện mà nó cứ gào lên "Đâu phải anh, nào đâu phải anh" thế có bỏ bu không chứ =))

Nói chung là mình thấy nó hay hơn Kỳ án ánh trăng, vì mình cho rằng con người thì gớm ghiếc hơn ma cỏ nhiều. Cơ bản là mình chửa có gặp ma (và cũng ko có nhu cầu gặp [-o<) nên không thể oánh giá được, nhưng độ thâm, độc, hiểm của con người thì rất dễ cảm nhận và hiểu được, neh? Đi sâu vào phân tích lòng dạ con người thì thú vị hơn nhiều so với việc dựng nên hình ảnh ma cỏ để "hù" nguwòi :-ss

Nói ra thật ngại, nhưng mình thấy tâm hồn thiếu nữ của mình đúng là vô cùng mong manh yếu đuối vô cùng các bạn ạ. Hai quyển truyện dài lê thê, mình chỉ nhớ đúng chi tiết anh người yêu của cô nữ chính cũng quẻo :D mình ko có nhu cầu biết tin nhắn cuối cùng đó là ý gì, mình chỉ cần biết sự thật là ảnh đã quẻo :(( Đến đó là coi như em nó bắt đầu có triệu chứng khó thở, tim đập chậm, mắt cay xè :(( còn thiếu một bước nữa là rút khăn giấy trong hộp ra mà chùi chùi thôi :(( ác thật, khiến mình hoài nghi mục đích viết truyện của hai ông bà này là mưu sát hàng loạt những thiếu nữ có trái tim yếu đuối như mình :((

Mình mà là chị nhân vật chính, chết mịe nó đi cho rồi, sống làm cái giè nữa cho mệt, thật :)) Trai đẹp trong truyện cứ lần lượt chết đi, đúng là trai thủ đoạn chết là đáng, nhưng cứ mỗi lần một anh trai đẹp ra đi là tim em lại nhoi nhói một cái, chắc là phản xạ có điều kiện :(

Thôi, tóm lại, bây giờ mình phải đi kiếm gấp cái gì nó hồng hồng sến sến mà đọc gấp :X không khéo lại như các cụ ngày xưa ví von, mỗi ngày đều lấy lệ ra mà rửa mặt mất :">